Không tên gọi

Không tên gọi

I
Một ngày nắng bình thường như nắng
em reo lên trong nắng đầu ngày
bao nông nỗi tan cùng gió thẳm
lại nồng nàn bung tỏa nắng đầy tay
II
Những miền trời, những chiều dát bạc
nắng và mây ào ạt gió ngàn
tưởng vẫn vậy nhưng rồi cũng khác
với muôn vàn hình sắc thời gian
III
Tôi đi trên con đường
mải miết về phía ấy
trong mù mịt gió sương tôi bỗng thấy
chính con đường đã đi qua tôi
bỏ lại mùa thu vỡ tan trong tiếng ngỗng trời
IV
Chiều buông làn gió nhẹ tênh
con thuyền rung lắc lênh đênh ven bờ
lòng vòng ngẩn ngẩn ngơ ngơ
lận đà lận đận bơ phờ tóc râu
chập chờn như cái cần câu
chiếc phao không động từ lâu lắm rồi
V
Người đàn bà
đuổi chồng ra khỏi nhà
sống cùng thú cưng
người đàn ông
ra đi, để lại diện tích ở
coi đó là phần gán nợ

Leave a Reply

Your email address will not be published.