Tác phẩm “Khu vườn bí mật” của Frances Hodgson Burnett

Home Tác phẩm “Khu vườn bí mật” của Frances Hodgson Burnett

Frances Hodgson Burnett (1849 – 1924) là một nhà văn người Anh vĩ đại và đã đóng góp cho Văn học Anh nhiều tác phẩm lãng mạng như Through One Administration (1883) hay Tiểu Huân tước Fauntleroy (Little Lord Fauntleroy, 1886). Tuy nhiên những tác phẩm mang lại tên tuổi của bà là những tác phẩm dành cho thiếu nhi, như là The Secret Garden (Khu vườn bí mật, 1888) hay A Little Princess (Công chúa nhỏ, 1909).

Lớn lên trong một gia đình khá giả, Frances có hai người anh và hai cô em gái. Sau một năm chuyển nhà, bố của bà đã mất, khiến gia đình của bà không có một nguồn thu nhập. Từ đó, Frances chăm bà trong lúc mẹ cô làm việc kiếm tiền nuôi gia đình. Mặc dù gặp khó khăn trong tài chính, Frances thường được bà mua tặng sách, và từ đó, bà đã phát triển trong cô tình yêu sâu đậm với việc đọc sách. Trong một thời gian ngắn, cô đã tham gia một trường học nhỏ và tình yêu đọc sách của cô càng được nuôi dưỡng bởi những câu chuyện về những thần tiên và những cuốn sách ảo tưởng. 

Vào năm 1865, nhà Frances di cư sang Mỹ để gia đình có việc làm khi hoàn cảnh khó khăn tài chính ở Anh tiếp tục kéo dài. Mặc dù gia đình Frances trải qua nhiều thách thức như mất tài sản và mẩu truyện ngắn mà bà đã viết trong một vụ cháy nhà, nhưng họ đã bắt đầu một chương mới tại Mỹ. Những thời gian khổ, khó khăn mà Frances từng trải qua thuở nhỏ đã được khắc họa trong những tác phẩm kinh điển của bà như “Công chúa nhỏ” hay “Khu vườn bí mật”. 

Tạp chí Nhà văn và cuộc sống xin trích đăng một chương trong cuốn tiểu thuyết “Khu vườn bí mật” của bà:

Chương 1 

Không còn ai trên đời

Khi Mary Lennox được gửi tới Trang viên Misselthwaite để sống với bác của nó, mọi người đều bảo rằng nó là một đứa trẻ khó coi nhất mà họ từng thấy. Quả cũng không ngoa. Con bé có khuôn mặt mỏng dính, thân hình gầy gò, mái tóc sáng màu lơ thơ, lại còn hay gắt gỏng. Tóc nó vàng hoe, mặt cũng vàng bệch bởi nó sinh ra ở Ấn Độ và thường xuyên ốm đau, không bệnh này thì tật nọ. Cha nó từng có một chân trong chính phủ Anh, ông lúc nào cũng bận rộn, lại thường đau yếu. Còn mẹ nó đẹp mê hồn, bà chỉ quan tâm đến các buổi tiệc tùng, thích tiêu khiển với những con người vui tươi, hạnh phúc.

Bà chẳng hề muốn có một đứa con gái nhỏ, cho nên khi Mary vừa ra đời bà bèn giao nó ngay cho một Ayah chăm sóc, và cô này được nhắc nhở rằng nếu muốn làm vui lòng Memsahib thì cô phải lo sao cho đứa bé càng khuất mắt bà càng tốt. Chính vì thế, từ khi còn là đứa bé sơ sinh ốm nhóc, quấy quả và xấu xí, nó đã bị xa lánh; và rồi đến khi trở thành một sinh vật luôn ốm yếu, quấy quả và xấu xí, nó cũng bị xa lánh nốt. Nó không sao nhớ nổi một cái gì thân thiết ngoài những khuôn mặt đen nhẻm của các Ayah cùng dăm ba người đầy tớ bản địa khác; và vì họ luôn luôn vâng lời nó, và để cho nó làm mọi thứ theo cách của nó, bởi vì Memsahib sẽ nổi giận nếu bà bị tiếng khóc của nó làm phiền. Nên mới 6 tuổi thôi mà nó đã ngạo ngược, ích kỷ. Cô gia sư người Anh đến dạy nó đọc và viết ghét nó đến nỗi được ba tháng là cô ta đã bỏ việc, rồi khi các gia sư khác đến thế chỗ thì họ còn bỏ đi nhanh hơn cả cô giáo đầu. Thế nên, nếu Mary không thực sự muốn đọc sách thì nó cũng chẳng thèm học chữ làm gì.

Khi con bé lên 9 tuổi, vào một buổi sáng nóng như thiêu đốt, nó thức dậy với cảm giác vô cùng bực bội, rồi lại càng bực bội hơn nữa khi thấy người đầy tớ đứng ngay cạnh giường mà không phải là Ayah của nó.

“Cô đến đây làm gì?” Nó hỏi người phụ nữ lạ mặt. “Tôi không khiến cô ở đây. Trả Ayah cho tôi.”

Cô gái nọ tỏ ra hốt hoảng, nhưng cô ta chỉ lắp bắp rằng Ayah không thể tới được. Con bé liền đùng đùng nổi giận, nó đấm đá cô hầu túi bụi. Cô ta chỉ càng thêm kinh hoàng hơn nữa, miệng vẫn lặp đi lặp lại rằng Ayah không thể tới hầu hạ Miss Sahib được nữa.

Buổi sáng hôm đó có một vẻ gì thật bí ẩn. Chẳng ai động chân động tay theo cái trật tự vốn đã đều đặn hàng ngày, dường như cả những người đầy tớ địa phương cũng lặn mất tăm. Nhưng còn những người mà Mary nhìn thấy thì hoặc lẩn đi hoặc chạy vội vàng với những khuôn mặt tái nhợt và đầy sợ hãi. Không ai nói gì với nó, cả Ayah của nó cũng không tới. Nó đã bị bỏ rơi suốt buổi sáng và cuối cùng đành phải thơ thẩn bước ra vườn, lủi thủi chơi một mình dưới tán cây gần hàng hiên. Nó giả bộ như đang trồng một luống hoa bằng cách cắm mấy bông dâm bụt đỏ to tướng vào các đống đất nhỏ, và mỗi lúc một thêm tức tối, miệng lẩm bẩm những gì nó sẽ nói với Sadie khi cô quay về.