Thơ Ái Nhân

Home NHÀ VĂN Thơ Thơ Ái Nhân
Thơ Ái Nhân

Vài nét về tác giả:

Tác giả ÁI NHÂN, tên thật Bùi Cao Thế,
sinh năm 1963 tại Ân Thi – Hưng Yên. Ông là cựu chiến binh Việt Nam, Hội viên hội VHNT – Hưng Yên, Hội viên hội Nhà văn Hà Nội. Hiện ông đang sống ở Long biên – Hà Nội. Ông đạt 6 giải thưởng trong các cuộc thi thơ và đã in riêng 12 tập thơ tại NXB Hội nhà văn.



VỚI THƠ

Như người cất rượu
thi sĩ chắt chiu
kiếm tìm
gạn nguồn trong đục
khơi dòng sông trăng chảy vào hồn khát vọng

dãi lòng mình với đời
trầm đẫm mồ hôi
trăn trở…

Thổi vào đời những ý tưởng mộng mơ
sáng bừng ánh mắt bờ môi
chảy tràn hạnh phúc
cảm thông chia sẻ
gom nắng tình thương
sưởi ấm những tâm hồn giá lạnh.

Thơ là men
ánh sáng
hương hoa
là mật ngọt dâng đời
là lâu đài không bằng gạch, bằng vôi, xi măng sắt thép
nhưng vĩnh hằng tồn tại trong giấc mơ loài người

Thơ như dòng trăng tắm gội hồn người
gột rửa những vết nhơ đen đúa mà thượng đế quên
khi sáng tạo con người

Như thiênh thần chắp cánh ước mơ…

Thơ là rượu
là men
là hương
là hồn cuộc sống!

ĐỜI CỎ

Hồn nhiên như phận cỏ
Miên man xanh ngàn đời
Mặc bốn mùa mưa nắng
Kệ gió trời rong chơi

Cỏ âm thầm lặng lẽ
Giữa muôn vàn gió sương
Bền gan bám vào đất
Da diết hồn quê hương

Cỏ sống đời tần tảo
Giữa hoang vu cỗi cằn
Cứ khiêm nhường lặng lẽ
Không ngại ngần băn khoăn

Núi cũng mòn sông lở
Cỏ non tơ mơ màng
Dẫu một đời hoang dại
Xanh bốn mùa… mênh mang


CHÂN TÌNH

Thân tình sung chat, ớt cay
Rượu bao năm cũ còn say hồn người
Thảo thơm dung dị nụ cười
Lưu tình thân ái một đời ai mơ

Ân tình ai giấu vào thơ
Ai còn ngóng đợi bên bờ sông mê
Ai chờ sạt lở bờ đê
Ai còn lưu lạc xa quê phương nào?

Trong tim ai sóng cồn cào
Ai còn thao thức thuở nào mẹ ru
Ai buồn như mắt mùa thu
Ai còn mong nhớ trăng lu đợi tình

Ai mơ lên đỉnh Thiên Đình
Ai còn đau đáu quê mình bến sông
Ai còn ra ngóng vào trông
Ai còn ấp ủ mênh mông nỗi niềm

Dù ai đi khắp trăm miền
Chớ quên lam lũ mẹ hiền, bóng cha
Ai người nhung lụa kiêu sa
Xin đừng nhắm mắt bước qua chân tình

AI CŨNG BIẾT


Ta chẳng nhớ chuyện trăm năm về trước
Em và ta hai đứa ở chốn nào
Sao hỏa cằn khô, sao kim lạnh giá
Đáy biển sâu hay đỉnh non cao?

Ai hiểu được trăm năm sau sao nữa
Cõi nhân sinh còn toan tính lọc lừa
Bình nguyên đẹp có hóa thành sa mạc
Người phá rừng, nắng lửa đốt nung trưa?

Ai cũng biết trái đất thừa súng đạn
Thừa lòng tham, tội lỗi cũng dư thừa
Người bỏ độc hại âm thầm đồng loại
Chiến trang điêu tàn cũng chuyện đã xưa

Nhưng ta biết nếu người thôi tranh đoạt
Buông sân si… sống nhân ái yên bình
Những sáng kiến vì loài người hạnh phúc
Trần gian này sẽ tươi đẹp… lung linh

CHIẾN BINH


Kính tặng chiến sĩ Điện Biên

Đi đánh giặc nông dân thành chiến sĩ
Máu chiến binh viết truyền thống anh hùng
Sát cánh kề vai, dạ sắt, gan đồng
Đánh đuổi quân thù giành lại non sông

Súng kíp tầm vông đối đầu xe tăng địch
Chẳng quản hy sinh, ý chí sáng ngời
Người ra trận mang lời thề quyết tử
Trước cam go vẫn rạng rỡ nở cười

Lớp lớp dân công bạt đồi, xẻ núi
Những đoàn quân áo vải kiên cường
Đời dân dã mà trái tim sắt đá
Khoét núi, mở đường, dầu dãi gió sương

Kéo pháo vượt đèo đứt dây lao dốc
Lấy thân chèn bánh pháo chẳng đắn đo
Thân lấp lỗ châu mai, thân làm giá súng
Hiến tuổi xuân mình vì độc lập tự do

Người ngã xuống, người sau xốc tới
Vì non sông dẫu chết chẳng nề hà
Như thác lũ Đà giang cuồn cuộn
Cuốn trôi quân thù hóa kiếp chúng ra ma

Áo trấn thủ nhấp nhô xông trận
Tinh thần chiến binh kiêu hãnh tuyến đầu
Cờ chiến thắng bay trên hầm tướng giặc
Điện Biên oai hùng chấn động năm châu

Đời chiến sĩ kinh qua bao gian khổ
Lòng thảo thơm như rơm rạ quê nhà
Đêm hò hẹn lung linh trăng sáng
Mơ cùng người yêu đi chợ ngắm hoa

Khi xung trận hồn chiến binh rực lửa
Thiêu cháy quân thù, dũng cảm xông pha
Lúc rảnh rỗi làm thơ yêu tặng vợ
Kể chuyện biên cương rực rỡ gấm hoa

Tình đồng chí thân thương như ruột thịt
Điếu thuốc, củ khoai chia nhau đỡ đói lòng
Tin nhắn, thư nhà chung nhau cùng đọc
Đường vinh quang phấp phới cờ hồng

Leave a Reply

Your email address will not be published.