Thơ Aminur Rahman (Bangladesh)

Thơ Aminur Rahman (Bangladesh)

Aminur Rahman sinh ra ở Dhaka, Bangladesh vào năm 1966 và tốt nghiệp với bằng M-PHARM. Hiện tại, ông được coi là một trong những nhà thơ nổi tiếng nhất của Bangladesh ở nước ngoài. Ông đã xuất bản sáu tập thơ ở Bangla. Tác phẩm của ông đã được dịch ra hơn 25 ngôn ngữ và có các tập thơ bằng tiếng Anh (4), tiếng Tây Ban Nha (3), tiếng Đức, tiếng Nhật, tiếng Mông Cổ (chapbook), tiếng Ả Rập, tiếng Trung, tiếng Bahasa Malay, tiếng Nga và tiếng Pháp. Ông là một nhà văn và nhà phê bình văn học nổi tiếng và có ba cuốn sách văn xuôi được ghi nhận. Là một dịch giả tài ba, ông đã dịch mười hai tập thơ và biên tập một số tạp chí và sách về thơ, bao gồm Tuyển tập thơ và truyện ngắn SAARC. Là một tác giả thường xuyên được mời tới các Liên hoan thơ, Aminur Rahman đã đọc tác phẩm của mình trên toàn thế giới tại nhiều lễ hội văn học và nghệ thuật quốc tế, các trường đại học và địa điểm văn hóa. Ông đã đại diện cho Bangladesh trong Liên hoan thơ ở Colombia, Malaysia, Mông Cổ, Ấn Độ, Iraq, Nhật Bản, Sri Lanka, Tây Ban Nha, Nicaragua, v.v. Giải thưởng Văn học Thế giới (2016) tại Malaysia, Giải thưởng Đóng góp cho Thơ Quốc tế (2016) tại Đài Loan, Giải thưởng Nhà thơ Dinesh Das (2019) tại Ấn Độ, Giải thưởng Menada (2019) tại Macedonia, Giải thưởng Hiệp sĩ Vàng (2022) tại Nga, Giải thưởng IMLF (2023) ở Indonesia.

Bạn có thể ghé thăm trang web chính thức của Aminur Rahman: www.aminurrahman.org

Nhà thơ Aminur Rahman

NỖI SỢ VỀ CÁI CHẾT

Em còn nhớ gì không?
Khi chúng mình ra đi
Gần dãy Himalaya vào buổi sáng
Lúc ấy mọi người chìm trong giấc ngủ say.
Chúng mình thức dậy nhờ sự thôi thúc thiêng liêng
Khởi hành trên con đường không có dấu vết,
Bước vào một trạng thái khủng khiếp.
Như thể một thiên thần đã gửi một lời mời
Từ cái mổ cao nhất
Và chúng mình làm theo điều răn này
Như thể chúng mình là hai sinh vật bị mê hoặc.
Vẻ đẹp của em vào buổi sáng
Đã truyền cảm hứng cho anh, mê hoặc.
Chúng mình tiến về phía một con quái vật kỳ diệu khác.
Sự sợ hãi của anh đã cướp đi ý thức
Nhưng khi em chạm vào, anh đã lấy lại được cảm giác của mình.
Mỗi cái chạm của em liên tục đưa anh đến gần dãy Himalaya.
Em đã hỏi ‘Ồ! Nhà thơ, anh có sợ, sợ chết không?
“Sẽ có một cái chết huy hoàng ở dãy Himalaya này.”

Anh sợ hãi, kinh hoàng, như thể anh
Đã lang thang trong cõi chết
Trên đôi cánh ưa thích của mình.
Khi mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ vào buổi sáng hôm đó,
Chỉ em và anh
Đang đứng trên tuyết trắng,
Kêu gọi cái chết.

ĐIÊU KHẮC

Từ mũi đất dày đặc của sương mù
Anh khắc hình dạng cơ thể em –
điêu khắc nhẹ nhàng, cả buổi sáng.

Nhắm mắt lại, anh ngồi
giữa màn sương dày đặc
khi sương giá của nó lắng xuống
trên má, tai và mũi
Cùng một bàn tay,
cùng một đôi môi, cùng một đôi mắt —
Anh tìm thấy chúng một cách dễ dàng —
Cơ thể em nổi trên dòng sông đó;
Anh sẽ chinh phục dòng chảy của nó.
Em nở hoa, giải phóng chính mình,
để lại đằng sau ánh sáng của mặt trời
và cơ thể phù du của sương mù.
Em đang quấn lấy linh hồn anh–
gốc, cột và độ sâu của nó

SỰ PHỤ THUỘC ĐƠN CỰC

Hầu như chẳng có gì có thể làm tổn thương tôi hơn nữa
Niềm đau thường trực dường như đã vĩnh hằng

Giữa niềm cô đơn và phụ thuộc, tôi thức dậy lúc nửa đêm
Lạnh đôi bàn chân
Đôi mắt tôi mở to vào khoảng không vô tận
Sự tồn tại trong không gian này khoảng sân kia
Và hình ảnh em

Em là ai? Là ai?

Đôi khi trông em rất quên
Có khi thành xa lạ
Đôi khi vở kịch ánh sáng lẫn trong em
Có khi chỉ là bóng tối trước bình minh
Đôi khi em giản đơn
Có lúc tỏ vẻ nghi ngờ
Đôi khi em hiện diện ở thế giới này
Có khi đâu đó khác
Đôi khi như đứa trẻ
Khi khác, lặng im vô tận

Em là ai? Là ai?
Đêm run rẩy trái tim xốn xang
Như lá thì thầm cùng gió.

Sóng khua trên dòng sông êm
Cá không hề xao động
Và sao trời dệt những giấc mơ

Em là ai? Là ai?

Đắm chìm trong thế giới không âm thanh
Trong đêm hồng một mình tôi
Dòng máu chảy

Lại một đêm
Chuyển động không ngừng, quay lại thì thầm
Thôi thúc rã rời

Em là ai? Là ai?

Hầu như chẳng có gì có thể làm tổn thương tôi hơn nữa
Niềm đau thường trực dường như đã vĩnh hằng

TÍNH ĐA CHIỀU CỦA MỘT BÀI THƠ

Lần tìm trong bóng tối
Cuối cùng bài thơ tôi hiện ra
Chẳng có gì phải xấu hổ
Tôi đi tìm một tháng còn gì
Trước khi bài thơ đến bất ngờ hôm nay

Bài thơ trong bàn tay
Đa chiều
như những ngón tay nắm lỏng lẻo
Để cái chạm mát rượi lọt qua từng kẻ hở

Bài thơ nhảy nhót cùng cơn gió
Tỏa hương thơm khắp nơi
Bài thơ tan chảy
Như ánh trăng loang trên phiến lá
Và tôi chẳng thể nào nắm lấy bằng những ngón tay m2inh
Một bài thơ quanh đây nhưng âm thanh leng keng của chiếc vòng chân

Khi tôi lắng nghe tiếng nhạc du dương
Tôi tìm bài thơ trong điệu nhạc này
Tôi đi khắp năm châu bốn bể than ôi, mà chẳng thấy gì
Bất chợt nửa đêm tôi thức giấc
Tiếng ai khóc nỉ non có phải bài thơ của tôi không

Nhưng chỉ có chiếc gối ước đẫm nước mắt mà thôi
Bài thơ ơi bài thơ đâu rồi
Vậy mà sau những tháng ngày thương đau
Bài thơ hiện ra rất nhiệm mầu

Tôi tự hỏi bài thơ ở lại bao lâu
Trong bàn tay tôi nắm chặt
Khi tôi mở lòng bàn tay ra chầm chậm
Và lại chẳng thấy bài thơ đâu
Chỉ có mảnh hóa thạch của tình yêu
Trong hình dạng bàn tay đói khát

TỰ VẪN

Những thời khắc này tôi là một đứa trẻ mất trí nhớ và thiếu tập trung
Tính tự phát và minh bạch
Chẳng làm giấc mơ tôi đơm hoa kết trái
Giấc mơ lừa dối đã lan ra
Trên bàn tay không đồng nhất
Trong sự hài hòa mệt mỏi của việc tự vẫn

Sự uốn lượn bên trong làm nên đặc tính
Mỗi ngóc ngách tâm hồn
Sức mạnh tối thiểu của sức khỏe gây khó chịu
Từng chút một, niềm khát khao say mê giảm đi sức mạnh, buồn thay.

CON ĐƯỜNG KÉO DÀI ĐẾN BẦU TRỜI

Tôi đi dọc theo con đường từ sáng sớm tinh mơ
Đường kéo dài vô tận
Tôi bỏ ăn lẫn tắm
Cả gia đình cùng đi
Đem theo những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống gia đình
Mong tìm được nơi trú ẩn an toàn hơn
Nhưng con đường vô tận
Kéo dài mãi đến tận chân trời
Và càng đi đường càng kéo dài hơn nữa

Ngôi nhà chúng tôi không xa đường biên vùng Rajarbag
Hôm qua Rajarbag bốc cháy
Điều này thật kinh khủng
Tôi không thấy gì nhiều nhưng có thể ngửi thấy mùi
Một điều kinh hoàng đã diễn ra
Dù gia đình tôi không phải là quá đông
Nhưng họ hàng thân thiết đều đến trú nhà tôi
Và mọi người đều ý thức rằng chiến tranh đã bắt đầu
Bố nghe đài phát thanh, áp chiếc radio vào tai,
Những người khác ngồi quanh ông lắng nghe tin tức
Chúng tôi phải rời nhà vào sáng sớm
Vì ngôi nhà nằm rất gần đường biên
Nên quân đội Pak có thể giết người bất cứ lúc nào
Suốt đêm nỗi lo lắng gia tăng
Mẹ và các dì tất tả
Gói ghém vật dụng cần thiết cho gia đình
Bố nổi giận vì hành trang quá nặng
Chúng tôi đợi mặt trời mọc
Hay có thể nói rằng, đợi chút ánh sáng đầu ngày
Để có thể bắt đầu chuyến đi.

Chúng tôi băng qua đầm lầy bụi rậm cây cỏ
Trẻ con ngồi trên vai, trong vòng tay người lớn

Cảnh vật xung quanh tạo cảm xúc thật khác
Từ những gì trong tim, nơi sự trong trẻo thơ ngây trở thành
Thời khắc tự thức tỉnh
Đột nhiên một chiếc xe quân đội Pak dừng lại ngay trước mặt
Bố và các chú làm việc cho chính phủ
Nên chứng minh thư đã cứu chúng tôi
Khi rời nhà
Chú và ba cất giấy chứng minh nhân dân một cách cẩn thận
Bửu bối cứu cánh cho mọi người.
Chúng tôi tiếp tục đi những dặm dài
Bạn sẽ không bao giờ tưởng tượng được đâu
Đi tiếp tục và liên tục, như trong giấc mơ
Như những lữ khách lạc mất quê hương
Trở thành khách lạ trên chính đất nước mình

Một viên đạn bay vèo cách đó không xa
Khắp đất nước người Bengal kháng cự
Một cách rời rạc.
Giải phóng quân tiến đến từng làng
Chúng tôi gặp họ trên đường đi
Những khẩu hiệu mạnh mẽ như sấm sét
Gắn chặt trên môi
Chẳng biết bằng cách nào
Mà người dân làng mạc trở nên gan dạ
Một kiểu khơi nguồn khác
Vì mọi người mải mê mong muốn giành chiến thắng
Gia đình chúng tôi tiếp tục bước đi
Đôi khi ngủ qua đêm một nhà không quen biết
Rồi lại bước, lại đi
Trong khát khao bỏng cháy đến được nơi an toàn
Sự chào đón nồng ấm ngay trong những ngôi nhà tranh
Của những nông dân nghèo
Chúng tôi sống qua ngày, tìm phương hướng
Trên con đường tiếp tục bước

Từ con đường này qua con đường khác
Ngày này qua ngày khác
Đêm này qua đêm khác
Đôi khi bước đi cho tự do
Đôi khi để dành lấy một mảnh đất

Bước tiếp và tiếp bước
Trên con đường không bao giờ có điểm cuối
Một lối đi không có điểm dừng
Tiếp bước và bước tiếp

SỰ KHÓ HIỂU

Từng chút một, mọi thứ đang sụp đổ –
gạch, đá – trái tim tôi cũng đang vỡ vụn.
Mặc dù đã nhanh chóng
Dùng thạch cao – đỏ, xanh dương, xanh lá cây,
màu vàng – bất kỳ màu nào chúng tôi nhận được, chúng tôi trộn.
Họ làm không tốt, nhưng chúng tôi tiếp tục cố gắng.
Tôi muốn được thở và nằm trên lòng sông,
sống bằng cách nhìn thấy màu xanh của bầu trời,
tiếp tục sống bằng cách ngửi mùi hương của hoa.
Tuy nhiên, sự nhầm lẫn này vẫn tiếp diễn.
Lớp thạch cao bong ra –
gạch, đá, và trái tim tôi.
Đây là cách tôi đi bộ, nói chuyện,
sống, và đôi khi thậm chí chết.
Không ai biết điều đó, không ai hiểu được.
Dòng sông có hiểu, hay bầu trời?
Bầu trời có hiểu không?
Hoa có hiểu không?
Họ có thực sự hiểu gì không?
Hay họ chỉ tự an ủi mình trong sự bối rối?
Cuộc sống và nhận thức của cuộc sống – mối quan hệ là gì?
Sống và trì trệ – mối quan hệ là gì?
Con người và con khỉ – mối quan hệ là gì?
Thích và yêu – mối quan hệ là gì?
Từng chút một, mọi thứ đang sụp đổ –
gạch, đá – trái tim tôi cũng vỡ vụn.

(Võ Như Mai chuyển ngữ từ bản tiếng Anh)

Leave a Reply

Your email address will not be published.