Thơ Bùi Phan Thảo

Home NHÀ VĂN Thơ Thơ Bùi Phan Thảo
Thơ Bùi Phan Thảo

Vài nét về tác giả:

Bùi Phan Thảo

Sinh năm 1963 tại Quảng Trị.

Tốt nghiệp Đại học Tổng hợp TP HCM năm 1985. Từ 1986 đến 1990: Sống và làm việc tại Đăk Lăk. Từ năm 1990 đến nay làm việc tại Báo Người Lao Động.

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam.

Chi hội phó Chi hội Nhà văn Việt Nam tại TP Hồ Chí Minh, nhiệm kỳ 2023-2028

Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh, nhiệm kỳ 2020-2025

Giải thưởng Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh năm 2022.

Giải Mai vàng Báo Người Lao Động lần thứ 28-2022 về văn học nghệ thuật

Giải Nhì cuộc thi bút ký do UBND tỉnh Quảng Trị tổ chức năm 2021…

Tác phẩm xuất bản:

Lao xao hồn phố (thơ);

Không chờ những giấc mơ (thơ);

Búp bê áo rách (tập truyện ngắn);

Những ngọn khói về trời (trường ca);

Này vui, tặng hết (thơ);

Hoàng hôn Angkor Wat (bút ký);

Giọt máu ly hương (tiểu thuyết);

Đủ ấm lòng nhau một quãng đường (phê bình văn chương)…

    

Ngụ ngôn bảy gánh

Với đôi chân bỏng rát

cơn ngủ khật khừ chạy trốn nắng trưa

vết bùn khô vỡ ra hạt bụi óng mồ hôi

gốc rạ trơ

hồ nghi ánh mắt

    

Gió nói

thôi không còn nữa

những mùa vàng

   

Ừ đã hết những mùa vàng

đôi tay này

sớm mai âm thầm gieo hạt

một ngày gặt về bảy gánh buồn đau

   

Cả bảy gánh cho vào cối xay

nhẩn nha sàng sảy

   

Bỗng nhận ra sau mùi tê tái

sự ẩn nhẫn của đốm lửa

nỗi buồn của đóa hoa mãn khai

dòng suối rỉ rả đãi bôi

ngọn núi quên mình không so đo cao thấp

mộ bia nằm dưới đáy sông chờ chiếc lưới dân chài

phút giao thoa ngày đêm lung lay rạn vỡ

bờ bãi không còn hơi thở bình yên

nhiều giá trị bậc thang tam giác lộn đầu

qua cầu mừng thầm chưa ai rút ván

ngôi nhà muốn được an nhiên mà sao người về buồn thiu…

    

Làm sao cầm nắm được

những vụn vỡ cuộc đời mình

nụ quỳnh anh héo bên thềm mang linh hồn ủ rũ

    

Thôi em

những mùa vàng đã hết

không khói đốt đồng sao mắt cay…

     

Guitar 2

Anh trở lại như người đến muộn

đã vàng hoe ngõ nhỏ tự hôm nào

mà bữa đó triền mơ sinh ngọn thác

giữa mê hoan một phách lạc trên đầu

    

Ngày bỏ đi chẳng biết về đâu

bỗng sót lại dăm sợi buồn lăn lóc

    

Đôi câu hát cất lên rời rạc

vá không kín mảnh hồn bươm

bắc chiếc cầu lỡ nhịp giữa mung lung

vịn dấu lặng lần qua nhấn nhá

    

Thuở đó đâu hay sẽ ngồi hóa đá

sáu dây reo chạm một nguồn cơn

thuở đó mùa thu lạc giữa mùa đông

con mắt nhớ cứ vô tình ở lại

    

Bây giờ

anh

nhặt thời gian rơi vãi

gom về cho mai sau

đo buổi chiều bằng ngón tay đau

rải thang âm gọi đêm về tĩnh tại

    

Bây giờ

anh

một vòng đời khôn dại

một hòa âm di vĩ

một mù khơi…

   

Tản mạn về thơ

Như những cô nàng manequin

nhìn thiên hạ dưới làn mi cong vút

những câu thơ đèm đẹp

những câu thơ váy áo

đặt đâu cũng giống nhau

   

Như những hạt sặc sỡ trong chiếc đồng hồ cát

trôi chảy đều đều

trôi chảy hết

những câu thơ mỹ miều

tuồn tuột

rỗng

trơn

    

Những câu thơ ve vuốt nỗi buồn

đem cái gọi là nỗi đau ra làm dáng

đánh đố nhau bằng tù mù rối rắm

khoe mẽ thiên tài

huỳnh huỵch tuyên ngôn

những câu thơ gieo vãi linh hồn

chờ cỏ mọc những mầm ngộ nhận

    

Vinh quang thơ

thần thánh thơ

tuyệt vời thơ

tội nghiệp thơ

đáng đời thơ

nếu câu thơ quên những người sấp mặt

giọt mồ hôi bịn rịn lo âu

quên những đời đau khổ cần lao

nước mắt đã khô thành viên cay đắng

những câu thơ có rất nhiều ngày nắng

rất nhiều cơn mưa

rất nhiều bão tố

mà quá hiếm hoi khoảng lặng giữa ngôn từ…

     

Nhưng đã có nhiều ngày

tôi thấy bóng nhà thơ

trên cánh đồng cô độc

những đêm

họ rút máu mình

thơ phụng hiến

thơ cứu rỗi

thơ nói bằng sự im ắng

mà vang vọng không bờ bến

   

Thơ bước ra từ cuộc đời

trên đôi chân trần

chẳng rườm rà khái niệm

mang khổ giá trên vai

thơ đi hoài chẳng đến

trong hành trình nước mắt chảy xuôi

vật vã hoài thai

con chữ rã rời

thơ thấm đẫm cuộc sinh thành đau đớn

còn mắc nợ cuộc đời

còn trời cao đất ấm

thơ tan vào lòng đất

bay lên…

   

Khúc hát phù du


Anh bước lên con tàu muộn
với hành trang không có gì ngoài sự mệt mỏi
không chờ đợi điều gì mới lạ
Anh ngơ ngác hỏi tàu đi về đâu?
– Về hành trình nghìn năm sau
– Con tàu không dừng lại không có ga xép
– Anh có đi nổi đến ga cuối không?


Anh biết trả lời sao
chỉ có những người dám thay đổi cuộc sống của mình
biến một giây thành một ngày
một ngày thành một năm
mới có thể làm hành khách trên con tàu này
nhưng anh đâu có quyền lựa chọn
khi con tàu vùn vụt lao đi …


Đôi khi anh thấy mình vô nghĩa
những lời anh nói anh cảm anh nghĩ
đều đã từng hiện hữu trong giấc mơ của anh
giấc mơ về một bài ca một nốt nhạc buồn một màu mắt hạ
một ngày anh biết mình đã đi sang một triền đời khác
cây xót xa mọc đầy
khổ đau vặn mình kết trái
chỉ có cỏ vẫn xanh như không hối tiếc bao giờ…


Có thể anh đã mong đã khát khao một giờ một phút
nhưng anh không vội vàng định nghĩa khi chính mình cũng đã phù du
ngày chưa đến sẽ đến sẽ thành ngày xưa
yêu dấu có phục sinh sau cơn mưa bật khóc
84.000 nỗi khổ của kiếp người, 84.000 sợi tóc
ai cũng chết chìm mà không biết đấy thôi…


Ngoài cửa sổ toa tàu câu thơ như mây bay chơi vơi
thôi cứ buông xuôi theo con tàu đi mãi
dẫu ga cuối nghìn năm không có bóng ai chờ…

   

Muối mặn tình thơ

Câu thơ anh sấp ngửa cánh đồng

hôm theo người bước qua những bờ ruộng cạn

bàn chân thời thơ ấu gieo neo

giúp đôi giày thị thành đưa ta tới nơi cần đến

nắng nôi này như những ngày xưa ta đã trải

ngấm vào da thịt mặn mòi

   

Em cười lấp lóa tuổi hồn nhiên cho anh ngỡ lòng trai mới lớn

má em hồng mắt em đen như thuở chúng mình khờ

người xứ này mong nắng như rang

lo mưa trôi chỉ còn tay trắng

hôm mình về gặp bữa nắng chan

vợ chồng chị Tư giấu nụ cười sau áo

    

Ta thấy biển mồ hôi trên ruộng muối Lý Nhơn

bao đời chắt chiu lao khổ

hạt muối kết tinh tảo tần nắng gió

nên em thấy không

nỗi đời cứ mặn mà thương

   

Đôi khi cái rãnh ngăn người bước qua đời nhau dù chỉ bước chân

mà vấp té để níu tay nhau đứng dậy

trưa Cần Giờ có nói gì đâu chỉ nắng gió nồng nàn mê mải

anh muối chút tình gửi hết vào thơ…

  

Xanh đêm

Đêm xưa mộng dáng xuân về

làn hơi mù lạnh theo mê

rụng mùa

thinh không thảng thốt chuông chùa

rung sương khói

mọng khẽ lùa

kẽ tay

   

Đêm này thức giấc nào hay

hoàng hoa một cội

gió lay một cành

khoe cười

một nụ mong manh

thẫm đau một khắc

tình xanh một đời…

     

Lời hạt bụi

Qua nắng

có ai thấy tôi uống giọt mồ hôi

trên lưng người thợ

nỗi cần lao lấm láp mặt người

   

Qua gió

có ai nghe tiếng người vọng về trong đất

thân xác đã tan người hóa vào tôi

bay lên bay lên nhân loại khóc cười

    

Qua mây

tôi bình yên trên những sớm mai

đợi hạt mưa chiều theo dòng phiêu bạt

bên bờ ruộng mật tôi nuôi lúa thơm

   

Qua sông

tôi vào mắt người buổi chia ly

cay xót dâng đầy khi lời đã cạn

mải miết khúc tình trôi về cõi hoang

    

Qua đêm

đóa hồng nhung khép mình đợi sáng

tôi bay lên cùng ánh mặt trời…

    

Khi nửa loài người đã ngủ

Những câu thơ khai phóng giữa đêm

lúc một nửa loài người đã ngủ

trái đất bình thản vòng xoay thở nhịp thiên hà

   

Thơ có như người mộng du bước trên mái nhà

hay thơ theo chàng hát rong trốn vào trong áo

chỉ hiện ra khi buồng phổi phập phồng

hát về những chuyện tình dở dang

có khi thơ rất dịu dàng

thầm thì lời tạ từ rồi vỗ cánh thiên di

bay qua ngàn dặm xa

đậu xuống một hồ em sóng ký ức vỗ về nỗi muộn

   

Muộn thật rồi

đã về sau cả những giấc mơ

nhưng không ai ngăn được giấc mơ bật tung ký tự

vệt mực loang

ý nghĩ trườn lên mặt không vuốt bằng bàn tay từng khai sinh tuyệt phẩm

giấc mơ gốm đầy những góc thương

nóng rực nỗi đợi chờ hân hoan trên vùng da chạm tinh thể đất

giọt nước mắt khô chỉ một người nhận ra

   

Này những thâm u và những gần xa

ta thương ta thương nhau thì cũng là thơ viết rồi để đó

hay bay vào cõi xưa sau

thơ gọi đêm bừng tỉnh giấc

bóng lặng tường im

    

Chỉ có trang sách thức dậy cùng ban mai

dù nắng hay mưa và tiếng chuông gieo ấm lòng.

   

Thơ tặng Chí

Bữa cảm mạo đem buồn ra ngắm nghía

Thấy đêm trăng nòn nõn nuột nà. Lưng

thị Nở. Váy đụp nhàu.  Tàu chuối

phành phạch rung. Hổn hển giấc mơ vàng

   

Anh Chí hỡi rượu hết rồi. Say khướt

bóng liêu xiêu. Trang sách bước ra đời

Cháo lú liêu trai. Cháo hành dân dã

Húp sạch sành sanh. Khốn khó không vơi

   

Lò gạch cũ chỉ một đêm. Ngùn ngụt

nung đê mê. Rồi lạnh lẽo hoang tàn

Sau lưng Chí có vọng về tiếng khóc?

Lại một đời khật khưỡng giữa nhân gian.

   

Thơ tặng Nở

Và đêm đó em làm hoàng hậu

lò gạch hoang là cung điện huy hoàng

rượu xa giá đưa quân vương về ngự

say rượu say tình nghiêng ngả vầng trăng

   

Và đêm đó em là giai nhân

sân khấu cuộc đời bày trong vườn chuối

chiếc váy đụp là xiêm y lộng lẫy

có cần chi vương miện phút lên tiên

    

Và đêm đó em đi vào trang sách

với đời sau em trẻ mãi không già

trăng vẫn sáng người vẫn đời phải sống

một hoài thai dáng Chí giữa đường xa…

Leave a Reply

Your email address will not be published.