Thơ Hoàng Quý

Thơ Hoàng Quý

CHỢT THU

Gặp cúc vàng hớn hở
Chợt nhận ra mùa thu
Ai vừa đi qua đó
Rung rung làn tóc thề

Cây bàng hôm trước gặp
Lá huyền lam dịu mềm
Giờ đôi ba cánh lửa
Nhóm khung màu xốn xang

Ngoài kia em giờ chắc
Trải gấp tơ vàng phơi
Cái ngày lơ đãng ấy
Bao nhiêu là nói cười…

Đời người thăm thẳm mắt
Bao mùa thu. Chợt thu
Cúc mấy lần hớn hở
Mà tơ vàng chưa khô!

ĐÊM NGHE GIÓ QUA VƯỜN

Có thể rồi ta sẽ về thăm lại
Cây gạo quen
Và khúc sông gầy
Và có thể trên lối chìm hoa cỏ
Ta lại tìm bông rụng dưới thân gai

Đêm nghe gió qua vườn
Tiếng cây thở nói rằng thu chắc đã
Thổi tê hơi cho hạc trắng bay về
Đêm nhoi nhói
Nghe đời thay máu
Có bao người nghe gió trong khuya?

Ở phía trước
Con đường chướng gió
Ta đã đi không chút e dè
Những – hy – vọng – rưng – rưng – xác – lá
Chết – tưng – bừng – như – máu – hôm – qua
Ở phía trước
Ở phía trước nữa Ai như ta?
Ai đã là ta?
Chao ôi! Đời nến sáp
Ta đấy à hay chưa từng ta!

Thì mùa thu dường thong thả mở lòng
Đêm hé cửa nghe qua vườn gió thổi
Ta hứa về thăm lại
Cây gạo quen
Và khúc sông gầy
Và, có thể lối chìm hoa cỏ ấy
Nhắc những lời hoa rụng một ban mai…

TRỞ LẠI MÙA ĐÔNG

Những thảm cỏ bốc hơi như khói
Đã sương muối
Đã lạnh
Dòng sông lặng im lấp lánh màu thiếc
Tiếng mái chèo vang trong xa xăm…

Em cùng tôi chìm trong khói sương
Cò ánh ướt
Tóc ấy, mắt ấy, môi ấy
Và gió. Rất nhiều gió…
Thảm cỏ, triền đê chứng kiến chúng ta
Trên thăm thẳm tiếng sáo diều bốc cháy
Hấp tấp và ngượng ngùng
Chúng ta tranh nhau nói về cả những vu vơ
Hy vọng, và tưởng tượng
Trăng nhô xanh như một nét mày dài
Sông nghi ngút khói sương
Triền đê
Và phập phồng cỏ thở

Đã sương đẫm
Đã lạnh

Và gió
Rất nhiều gió…

Leave a Reply

Your email address will not be published.