THƠ KHƯƠNG THỊ MẾN

THƠ KHƯƠNG THỊ MẾN

Đôi nét về tác giả:

Khương Thị Mến sinh năm 1979, tại Văn Giang, Hưng Yên, hiện đang công tác trong ngành Giáo dục và Đào tạo, và là Hội viên Hội Văn học- Nghệ thuật Hưng Yên.

Chị là tác giả của các tập thơ: Nắng nghiêng mùa trăng (NXB Hội Nhà văn 2015), Gió khát (NXB Hội Nhà văn 2020); đã giành được giải thưởng Phố Hiến lần IV, V.

Tác giả mới: Khương Thị Mến

ĐỘC THOẠI ĐÊM

Ngày họa em loang lổ vệt nhàu
Đêm trói em bằng mưa móc
Em đếm tuổi mình rơi trên tóc
Trăm nhọc nhằn héo kiệt một đời sông

Em mỏng tựa đêm giông
Anh đầy như bóng tối
Bóng tối nghiến mòn đêm như mọt
Đau như nhung, khảm rỗng tiếng thạch sùng.

Ngoài kia, trời bão nổi
Em tựa vai bóng tối
đêm dâu bể khúc người

Em ngược dòng kí ức khóc cười
Ủ tàn tro nguội lạnh
Ngoảnh mặt đêm gió lùa
Tàn úa một ban mai.

NGÀY EM MỘC MIÊN

Ngày em mộc miên
Bến sông mê man sắc đỏ
Ngọc ngần dáng xuân
Tháng ba ngược dòng quên nhớ

Ta đứng chờ
Gió bạt cả lời thương
Em lạc giấc mơ hoa

Người nhặt giùm ta bông gạo tháng ba
Giấu lòng chiều
Rét đài rét lộc

Những cánh hoa rơi miền tưởng vọng
Hồi sinh em trong kiếp xuân tàn

Đêm ướt lựng nhành thơ em viết
Đêm mộc miên
Đò nghiêng triền cuội

Gió lùa rỗng ngực sông
Thì thầm tháng ba xuân cạn

GIẤC MÙA

Em nép vai mùa thu dạo phố.
Vòm đêm trơ khấc phím đàn.
Cúc bừng nở sang ngày nồng nã.
Đỏ mắt chờ. Ai thương gió mồ côi?

Đừng là người tình thi sĩ của tôi.
Phố hải hồ dọc ngang đời phố.
Câu thơ nghiêng về em lá đổ.
Sông đáo hạn mùa lăn lóc cạn dòng trôi.

Anh vớt hoàng hôn chìm nổi cuối trời.
Hôn lên mùa thu nỗi buồn trinh nữ.
Mây lãng tử. Mây phiêu bồng ngực núi.
Em ngồi đong nắng hạn chan mưa.

Sấu chín vào đêm ngơ ngác thềm xưa.
Em hồi sinh cung đường trơn lẩn khuất.
Vạt mưa như cơn mơ lạc loài chết đuối
Đàn chim thiên di rỗng mỏ nấc lên mùa.

LỤC BÁT THÁNG BA

Tháng ba chúm chím hoa cà
Trả vay ta với thật thà tháng tư

Tháng ba vọng tiếng chim gù
Đa đoan mắc võng lời ru lỡ làng

Tháng ba xoan tím dịu dàng
Tím ngân hoài niệm, tím pha dáng chiều

Tháng ba đỏng đảnh lời yêu
Mong manh như ngọn gió chiều ngủ mê

Tháng ba tãi mảng trăng thề
Ta đem giặt giữa bộ bề gối chăn

Tháng ba mắt liếc lá răm
Duyên quan họ níu chòng chành người ơi

Tháng ba người bỏ cuộc chơi
Thơ ta lạc chốn chợ đời ăn đong.

CHIỀU NGHI XUÂN THỔN THỨC CÂU KIỀU

Hà Tĩnh thắt eo miền Trung.
Sông Lam chảy dọc câu ví giặm.
Sông đắm lòng đò, mắt thành Vinh níu gió.
Chiều Nghi Xuân đổ bóng thơ Kiều.

Tôi vốc trăng Tiên Điền
Trăng ngân rung tiếng đàn ai thổn thức.
Máu thi nhân nhỏ đầu ngọn bút
Nguyễn Du xót Kiều hay đau đời nhân thế?
Hậu sinh khóc Kiều hay khóc Tố Như?

Người về lại Giang Đình sau mười năm phong trần phiêu bạt.
Triều đại bể dâu, vàng son biến cải
Nguyễn Du vịn thơ mà đứng
Mượn câu Kiều hóa giải niềm riêng.
Câu thơ trằn trọc giấc Thanh Hiên.
Chắt lệ nhân gian, thơ như mưa chứa chan lòng nhân ái.
Tâm sáng, tài hoa xin gửi lại.
Thi cảo trường tồn qua lớp bụi thời gian.

Núi vẫn Hồng Lĩnh, em thao thiết sông Lam.
Anh đợi trăng bến Giang Đình gió hát
Gió Lào thổi cong câu lục bát
Sóng Vân Đài hoài cảm nỗi Thăng Long.

Tôi vịnh trăng Tiên Điền trên Phố Hiến.
Gió Nguyệt Hồ xanh sắc áo văn nhân.

TỰ KHÚC

Xòe lòng tay rười rượi chiều đi
Tự khúc rong rêu chạc chìu con dốc vắng
Ly rượu uống cạn cùng đáy cốc
Uống cạn em ta hóa giấc mơ dài

Hạnh phúc giống một trò đùa dai
Đối diện với trăng ta biết mình luống tuổi
Em ngủ như lời ru đá cuội
Tựa vai tôi gấp khúc cuối mây mùa

Vay chút nhớ đầu xuân hoa cỏ
Choàng lên em nghiêng ngả cơn say
Đa mang gõ lưng miền lạc lối
Đẩy phía tôi mùa thu nắng không về….

VIẾT CHO NGÀY THU MUỘN

Phải lòng em muộn thu Hà Nội
Hương cốm đưa nôi thơm thảo ngón mềm
Anh nhấm nháp tiếng rao đêm
khảm vào hè phố
Khuấy vệt màu loang hoải một đen nâu

Nhịp phố về đâu?
Tiếng dương cầm đằm sâu, khắc khoải
Em đánh cắp câu thơ
trôi trong dỗi hờn con gái
Anh chồn chân chới với tháng năm dài
Những cánh chim bạt gió trùng khơi
Cả em nữa …thắm vơi chiều thiếu nữ
Phố cổ ủ lá khô khua giòn rụm
Ngân dịu dàng nghi lễ của tàn phai

Xin đừng khóc trước ban mai
Ngã vào anh luống thu rồi em nhỉ?
Ngã vào anh những ngại ngần không đi hết

Hà Nội muộn thu !
Mắt buông lơi từng ô cửa
Hoa sữa thôi đưa bài hát cũng xa rồi !

THÁNG GIÊNG

Hương bưởi rắc vần tháng giêng
Ngọt ngào ngõ nhỏ
Nắng thơm má em hồng đào cuối chợ
Chiều cuối năm
Đợi
Tràng pháo hoa lay thức phút giao thừa
Nâng ly mời em cùng uống
Tóc muối tiêu ta thêm một tuổi
Thêm một mùa xuân chưa kịp đặt thành tên
Hào phóng tháng giêng thủy phồn bời bời nước
Ấm áp địa phồn ào ạt sinh sôi

Trong trẻo bóng én về trong sớm mai
Bờ vai tháng giêng trẻ lại
Em khóc thành mưa xuân…
hạnh phúc
mỏng manh rơi

LỜI ĐÔNG NẮNG MAI

Mảnh vỡ hình ngôi sao mọc cuối trời
Góc nắng thủy tinh hò hẹn
Ngày lời đông nắng mai

Bình minh mang em đi bằng những dối lừa
Thời gian không quay ngược
Thời gian xoa dịu vết thương
Quằn quại, nhưng nhức
Về đi em cổ tích miền viên thẳm
Về đi em như chưa thể bắt đầu
Ta nửa vầng trăng đợi khuyết
Đêm đặc như cà phê không đường
Ngày nắng trong mắt bão
Nắng vắt kiệt cùng chờ hoa trái vụ
Trái đắng buồn chim sáo mồ côi

Ngày lời đông nắng mai
Con sáo lẻ tìm em rịm lời mưa gối chẵn
Qua đông dài chồi biếc hồi sinh.

NGẪM

Em tưởng
Vết thương nào
Sẹo cũng liền da
Như nỗi đau người lạ

Nhưng
Ngày nắng quái
Có con chim khách
Hót lời gió chướng
Gió xé toạc truyền ngôn bóng tối
Gió lật tung tàng ô kính vỡ
Gió chơi trò ngụy biện
Em đặt niềm tin nơi đâu.

Bụi phấn trắng có bạc như đời chữ?
Bẽ bàng trên trang giáo án của thầy.

Leave a Reply

Your email address will not be published.