THƠ ĐÀM HUY ĐÔNG

THƠ ĐÀM HUY ĐÔNG

Đàm Huy Đông sinh năm 1976, tại Văn Giang, Hưng Yên, hiện đang công tác trong ngành Giáo dục và Đào tạo, và là Hội viên Hội Văn học – Nghệ thuật Hưng Yên. Đàm Huy Đông xuất hiện từ những trang báo dành cho tuổi mới lớn ở thập niên 1990.

Anh là tác giả của các tập thơ: Miền không có gió; Ngày anh không tìm em trong thành phố; tập truyện ngắn: Ván cờ đêm, và các tập truyện thiếu nhi: Thời hoa đỏ, Hội thi tài mùa hạ, Hỏa long trận; đã giành được giải thưởng văn học.

— —- —- —- —-

HẠNH PHÚC

Chiều hôm nay tôi nhìn thấy hạnh phúc ngời lên trong mắt cô bé hàng xóm,

Cô bé tật nguyền ngồi trên xe lăn

Nhưng con sẻ gãy chân cô nuôi thì lại nhảy được rồi.

Những bước nhảy lách chách, liu riu trên mảnh sân xi măng con con đầy nắng,

Nó mổ những hạt cỏ trong kẽ nứt của buổi chiều

Những bước nhảy gợi niềm mơ ước

Vũ điệu hạnh phúc

 

Tôi nhìn thấy hạnh phúc về với người mẹ già

Hạnh phúc dẫn về cho bà đứa con trai từ trường cai nghiện

Trong chiếc áo choàng lúc ấy của hạnh phúc

Vẫn còn những vết sẹo dài và những vết kim

Hạnh phúc hình giọt lệ

Giọt lệ hình trái tim

 

Tôi nhìn thấy hạnh phúc ngời trong đôi mắt em

Ngày váy áo theo chồng mênh mang gió

 

Hạnh phúc,

Giản đơn nghĩa là được thở.

Và biết thế nào là hạnh phúc, thế thôi

— — — — —

NHỮNG MÙA THU MÂY TRẮNG

Trong những hốc buồn xa thẳm của anh

Nơi những cơn mơ về cánh đồng trú ngụ

Cánh đồng có dáng cò nghiêng như mũi chỉ khâu bát ngát bầu trời vào xanh non thảm lúa,

con bê vàng mũi ướt phập phồng ò ò gọi mẹ,

chạy quẫng lên sóng sánh nắng vàng.

Nơi có những giấc mơ lấm lem đất cát,

sườn đê cong, ngấn dấu phù sa

mẹ gánh anh với ang muối vại cà – hai thúng nhọc nhằn vào trong đồng chạy lũ,

Có gã trâu gãy sừng hùng hổ

Có mưa sa nhoà nhạt dáng mẹ gầy

Em hiện về với gương mặt nàng công chúa cua càng chanh chua, lấm lem bùn đất

Đôi mắt đen lay láy chớp cười.

 

Trong những xó ngày xô lệch của anh

Nơi những ẩn ức không hình hài trú ngụ

Có dòng sông ban trưa và tiếng con đò hì hục thở

Sóng nghìn năm hăm hở kiếm tìm

Em hiện về

Với gương mặt đầm đìa nước mắt

Em khóc như ngày sơ sinh

hạnh phúc.

Trong những hốc buồn sâu thẳm của anh

Sâu hơn những hố đen lăm le nuốt chửng thiên hà

Có những mùa thu loanh quanh tìm lối thoát

Mình đi bên nhau như không thể khác

Em bảo lá vàng là mắt mùa thu

Một con mắt vàng rơi sẽ để lại trên tán cây một con mắt khác – mắt của trời nhìn vào mặt đất

Bây giờ trống rỗng nhìn anh

Cái nhìn của mùa thu trong veo

Cái nhìn mây trắng…

 

Trong những hốc buồn thăm thẳm của anh

Có câu thơ anh viết trong những ngày nhiều gió,

em bỏ quên, ngọ nguậy ngoài bậu cửa

Cỏ bò

Mê mải cỏ

Và từng giờ trong trái tim anh

Em hiện về với gương mặt mùa thu mây trắng.

— — — — —

NGÕ LÁ

Ngõ vắng hiền lành râm bụt,

Em bứt lá bán đồ hàng,

Bao nhiêu là lần em khóc

Gọi anh là kẻ ăn gian.

 

Có ông Tư già kém mắt

Hoài nghi cả chỗ đất bằng,

Cây gậy lần tìm dò dẫm,

Vẽ vòng con đường thanh âm.

 

Xóm lá bây giờ hoá phố

Em thì thăm thẳm trời Tây,

Anh về lần tìm dò dẫm

Hoài nghi cả lòng bàn tay.

— — — — —

PHÙ SA

 

Anh vớt mảnh mùa chết đuối đáy sông

trong mắt vó buồn rười rượi ướt,

mong manh tím, mong manh luân lạc

Bèo bồng bênh

phận gái quê chồng

 

Anh vớt thời gian váng sóng đáy sông

Có bóng em từng đổ oà vào sóng

Có chân trần em khoả sóng

Nước mắt em tan vào con sóng mặn

Quặn lòng – sông có bao giờ thẳng

anh từng ấy tuổi biết sông buồn

 

Anh vớt lời thề chìm dưới đáy sông

Con bói cá xanh màu nhạo báng

Có những thứ chìm không phải vì quá nặng

Như anh không hoá giải được mình

 

Dưới đáy sông nỗi buồn vớt được anh

Và rong rêu, bèo bọt

Có thể tình yêu là phù sa, là cát

Cọng cỏ hoang khe kẽ chấm hoa vàng.

— — — — —

ĐOẢN KHÚC CHO CHIẾC BÌNH VỪA VỠ

 

Em đừng khóc chiếc bình pha lê vỡ,

Vừa có thêm bao mảnh thủy tinh

Những mảnh thủy tinh sắc nhọn, 

sát thương,

nguy hiểm,

Không nô lệ 

Tự do 

Một mình một dáng

 

Đừng khóc

Gió vẫn ngang qua ô cửa từng đêm

Gió ầu ơ

Ru những mảnh vỡ

Ru một vũ trụ vừa sinh từ vụ nổ

 

Những mảnh vỡ

Dạy ta yêu

Dạy ta biết vỡ

— — — — —

TRỐN

 

Tôi về trốn trong căn bếp tro than của mẹ

Những nỗi buồn bồ hóng bám đen

Nghẹn ngào những que cời cháy dở

Cái ang sứt đựng hồn biển cả

Trong bao diêm 

lửa đợi tay người

Tôi trốn trong thùng trấu tối thui

Lặng nghe

Tiếng lép bép bỏng rơm thơm trong bếp, 

Lục bục nồi cám lợn đang sôi

Tiếng siêu nước thở dài 

cay mờ khói .

 

Tôi về trốn trong móm mém xa xưa câu chuyện cổ của bà,

sau bức vách loang cốt trầu nồng ấm,

có ghét, có yêu, có đen, có trắng,

có đúng, có sai, ân báo, oán đền.

Níu vào thơ dại niềm tin,

Mà chỉ còn mây trắng,

Dáng còng in vệt nắng chiều nghiêng.

 

Tôi chạy về trốn trong cánh đồng của cha,

Lúa ngô hiền lành, sá cày thẳng thắn.

Gã bù nhìn bị bỏ quên không trách ai phụ bạc

Hát với cỏ xanh và áo đỏ cào cào.

 

Tôi chạy về trốn phía dòng sông,

Vạt hoa cải hoang mang vàng chiều năm cũ

Ai quăng chài bắt niềm tin đã vỡ

Sông cong gầy như vệt mi em.

— — — — —

TRƯỚC NGÔI MỘ TRẮNG

 

Nghĩa trang,

trời mây trắng, ngôi mộ trắng và tấm bia màu trắng,

Tôi cúi đầu, thắp một nén nhang,

Vụt hiện từ sau tấm bia trắng đến hư không

cơn mưa rừng xối xả,

trận sốt rét run người,

buổi chiều bầm đạn lửa

 

Vụt hiện cánh đồng, lũy tre, xóm nhỏ,

con đường quanh co rợp cánh chuồn chuồn

bóng mẹ già, bậu cửa

trũng mòn

đau đáu chờ con…

 

Hiện lên trong nhạt nhòe nước mắt

căn nhà thiếu hơi ấm đàn ông,

con thơ biết cha 

qua tấm ảnh trắng đen thời gian mờ ố

 

Hiện nỗi oan khiên chẳng bao giờ giải tỏa,

mất tích?

chiêu hồi?

đào ngũ?

Hố bom đau tan nát một gia đình.

 

Hiện lên

một nghĩa trang nơi kia,

nấm mộ trắng như này,

nằm dưới đó

một nắm đất nâu từ một vạt rừng, 

một mảnh xương.

Vài cúc áo của một người xa lạ,

và tấm bia trên mộ,

khắc tuổi, khắc tên anh.

Vụt hiện nơi kia, lời đồng cốt quàng xiên.

Lời ngoại cảm, tiên tri lừa bịp,

Thì phải tin,

thì cứ phải dối mình

 

Tôi thấy hiện sau tấm bia trống rỗng, mênh mông

Gương mặt tuổi hai mươi, nụ cười rắn rỏi:

Suy tư gì bạn hỡi,

Tôi là lính, 

người lính nào mà chẳng vô danh!

Chúng tôi hòa vào đất Mẹ yên lành,

Thành màu xanh của cỏ,

Thành mát lành ngọn gió

Thành mây bay thanh thản bên trời.

Tổ quốc cần là dâng hiến – thế thôi!

 

Nghĩa trang, 

Ngôi mộ trắng, tấm bia màu trắng.

Kính cẩn nghiêng mình tôi thắp một nén nhang.

— — — — —

XÓA

 

Xóa đi em

Xóa tên anh trong danh sách bạn bè

Facebook, Zalo, Viber … tất cả,

Mai thức dậy mình thành xa lạ!

Cát bụi mà hều nhẹ cái tên

Xóa đi em,

Đổi lấy bình yên,

Đổi cho em tinh khôi, thanh thản

nỗi buồn mù mây theo anh đi hết

trả nắng về vùng trời của em.

Xóa đi em,

Hãy xóa giúp anh,

Đừng để tên anh mốc meo trong danh bạ

Một cái chạm tay sẽ không còn duyên nợ,

như chỉ cùng nhau qua một giấc mơ buồn

Xóa đi em, xóa một cái tên

Đi em, xóa một cái tên,

Em xóa một cái tên

Xóa một cái tên

Một cái tên

Cái tên

Tên

T

— — — — —

XÉ ĐẤT

 

Mẹ xé đất gơ thêm mấy dải khoai,

Bình yên tím – hoa những ngày giáp hạt.

Mẹ xé đất, nặn cho con chú gà,

suốt tuổi thơ con hát,

Mẹ xé đất bắt con giun, cái dế,

nuôi lũ vịt bầu,

thêm quả trứng,

Nuôi con !

Mẹ xé đất gửi cánh đồng hạt giống, cùng mồ hôi và tuổi trẻ của Người,

Đất trả mẹ củ khoai, hạt thóc

và đôi lần trắng xóa, trắng xóa thôi!

Đến một ngày kia con khôn lớn,

Con xé đất ra, cất giấc ngủ của Người,

Đất lặng lẽ, Đất vây quanh Mẹ,

Đất trả con xanh ngắt cỏ chân trời!

— — — — —

ĐÔI KHI

 

Đôi khi tiếng mưa làm anh nhớ,

lời yêu em nói cùng anh,

nồng nàn như dao nhọn,

như đinh ghim vào buốt nhói tim mình,

 

Đôi khi chiều đến, anh thảng thốt,

gã bù nhìn vẫn đứng vẫy mây trôi,

dẫu rời rã hai bàn tay mỏi,

mắt còn xanh nỗi thăm thẳm chân trời.

 

Đôi khi quán cũ, lòng anh vắng

cội cây ngoài song lá đã chuyển màu,

cà phê sẫm tối câu chuyện đắng,

ai uống buồn vui trong mắt nhau,

 

Đôi khi, đêm lạnh làm anh nhớ,

anh đã từng yêu, đã từng đau,

từng vớt trăng gầy in đáy nước

từng để mùa trôi lỡ chuyến tàu

 

Đôi khi anh nhớ vì anh nhớ,

không phải vì đau, không vì yêu

Đôi khi như thế là vì thế,

có cũng là không, ít cũng nhiều

Leave a Reply

Your email address will not be published.