Thơ Đặng Nguyệt Anh

Home NHÀ VĂN Thơ Thơ Đặng Nguyệt Anh
Thơ Đặng Nguyệt Anh

Vài nét về tác giả:

Nhà thơ Đặng Nguyệt Anh, sinh năm 1948. Quê quán: làng Ninh Cường; Huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Đinh.

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh.

Đã xuất bản 10 tác phẩm văn học. Năm 2010 dự hôi nghị Quốc tế quảng bá văn học Việt Nam ở Hà Nội. Năm 2011 giao lưu văn hoá ở Pháp. Năm 2015 dự hội nghị quốc tế về văn học ở Thái Lan. Năm 2018 dự hội thảo và trại hè thường niên của các nhà văn Mỹ, theo lời mời của trung tâm William Joiner – Đại học Massachusetts, Boston.

1. Ổ RƠM

Ổ rơm hơi ấm quê nhà

Tôi mang thơm thảo thật thà ra đi

Đường đời ghềnh thác lắm khi…

Nhớ quê da diết- thèm về ổ rơm!

    

2. BÀ ƠI THƯƠNG QUÁ

Ta về gối tóc vào sông

Nghe trên đồng bãi mênh mông quê nhà

Con cò bay lả bay la

Bà ơi thương quá, tiếng bà ru xưa!!!…

    

3. MẸ TA

Con cò mày đi ăn đêm

Mẹ ta chân cứng đá mềm cò ơi

Chín mươi bảy năm cuộc đời

Mẹ ta lặn lội ngược xuôi giống cò!…

    

4. GỬI LOAN

                Cali – Mỹ

Quê người tuyết trắng đầy sân

Tri âm mới hiểu tấm thân lạc loài

Trách chi mình, trách chi ai

Bao đêm tơ tưởng hình hài cố hương!

Kiếp này đành lỡ tha phương

Cắn răng đi hết đoạn trường…biết sao

Cùng trong đất rộng trời cao

Loan ơi cái nghiệp má đào lênh đênh!

Quê nhà cam chín nắng hanh

Qua cơn bão lũ, đồng xanh lại rồi

Mùa đang xuân đấy, Loan ơi

Cali tuyết rụng… Một trời bơ vơ!!!

     

5. SÔNG NINH ƠI!

Ngày đi

Sông hãy còn trinh

Nay về

Hát khúc huê tình tặng sông! 

Tôi đi nam bắc tây đông

Vẫn da diết nhớ

Dòng sông quê nghèo…

Đò xưa

Giờ đã nhổ neo

Bến xưa

Giờ đã bao nhiêu đổi dời…

Hỡi con sông của đời tôi

Chở bao kỉ niệm

Một thời ấu thơ

Hoa gạo đỏ – tuổi học trò

Bạn tôi cầm súng

Bên bờ chiến chinh

Xác hồn – giờ đã phiêu linh…

Có còn mang nặng ân tình sông quê?

Xa xôi mấy cũng tìm về

Để thương con sóng…vỗ về sông ơi!!!

    

6. BIỂN VŨNG TÀU

Hoa sứ trắng như miền trinh nữ

Ngào ngạt dâng hương, nâng núi lên trời

Biển sẽ khóc, nếu Vũng tàu không có núi

Núi ngu ngơ ôm biển suốt đời…

Biển sẽ khóc, nếu Vũng tàu không có gió

Gió lang thang thương nhớ cánh buồm…

Biển nuôi nấng rong rêu và tôm cá

Có khi nào lòng biển cô đơn?

Biển dâng hiến cho muôn đời sóng hát

Nhận riêng mình tất cả mọi niềm đau

Bởi khát vọng, biển cồn cào bão tố

Tĩnh lặng rồi, bãi trước gọi bờ sau

Ta kiêu hãnh được mang hồn biển

Đi phiêu du khắp bốn phương trời

Dừng chân lại một đêm thánh thiện

Chạm vào miền hoa sứ trắng rơi…

Trời lên từ phía sau lưng biển

Ai biết đêm nay gió thổi phương nào?

Ở nơi ấy chân trời xa lắm

Có một người nhớ biển đến nôn nao!!!

     

7. ĐỘC THOẠI

Cha mẹ sinh

Phải giữ nếp nhà

Tử vi chiếu

Lọt lòng đã định

Hoa cỏ gắng giữ hương giữ sắc

Lênh đênh kinh sử thời loạn li

Thiên cổ hùng văn chưa thuộc

Luận ngữ trên tường để mốc

Đội câu Kiều đi suốt Trường Sơn!

Dép cao su mòn đá

Gót chân son không đợi dấu hài

Dồn dập những trận bom tọa độ, B52

Trường Sơn rùng rùng đất đá

Vẫn mơ phương trời lạ

Khát cháy lòng một ban mai…

Nắng quái xiên khoai vụt tắt

Cạn ngày

Khắc khoải từ quy

Níu đêm trở lại

Mòn đêm

Rã cánh từ quy…

Mong manh như sương, bắc cầu giải yếm, ra giữa biển,

đốt bạch lạp, mở tiệc trăng. Rũ bụi

Tấp tểnh phố phường, câu thơ không thành cơm áo, viết

trang bản thảo, giấu diếm chồng con

Thành Troa giải phóng, Prô-mê-tê bị xiềng

Có kẻ chỉ thích làm thần bóng tối

Lại có kẻ suốt đời tìm gót Asin

Trăm cánh nhạn, lạc lối mùa xuân

Đỉnh Ô-lem-pơ, nữ thần Ái tình cúi mặt

Mượn cả vĩ nhân, thi sỹ

Không xóa nổi cô đơn…

    

8. THÔI ĐÀNH

Thôi thì em cứ khói sương

Để tôi về thắp trầm hương nguyện cầu

Thôi đành đợi đến mai sau

Là khi xương thịt rã màu cỏ hoa

Là khi cháy rụi Ngân hà

Là khi vũ trụ khóc òa

Vỡ trăng!…

       

9. TÔI CÒN

Tôi còn một chút hồng hoang

Thì xin em cứ địa đàng trăm năm

Tôi còn một chút xa xăm

Xin em đừng khép mình trong ngục tù

Tôi còn một bến hoang vu

Lênh đênh tôi- kẻ lãng du cuối trời!

Tôi còn một chút tôi thôi

Xin em gìn giữ luân hồi có nhau

Tím xưa dù có bạc nhàu

Đường xưa dù có lỗi câu hẹn thề

Tôi còn một trái tim mê

Cõi em xin được đi về ngàn năm!…

    

10. GỌI

Gọi trăng cho gió về say

Gọi hoa về nở, gọi mây về ngàn

Gọi người lạc cuối nhân gian

Hãy đi về phía thiên đàng – đợi tôi!

Leave a Reply

Your email address will not be published.