Con về quê Bác hôm nay Thênh thang đường mới nắng say sen hồng Kim Liên xanh biếc ruộng đồng Hàng tre mái lá nghiêng lòng vấn vương
Khuôn viên râm mát cây vườn Giếng gương* như thể còn vương bóng Người Phản tre, canh cửi một thời Chày khuya, võng thức ấm lời hát ru
Bác qua gian khó, ngục tù Tìm đường cứu nước mùa thu sáng ngời Bóng đa râm mát con ngồi Lặng nghe cây lá hát lời yêu thương
Mai con trở lại biên cương Vững lòng tiến bước trên đường mai sau Hương sen ấp nắng hàng cau Về thăm quê Bác ơn sâu nghĩa tình.
* Chiếc giếng cổ hình trái tim. Xưa Bác thường ra lấy nước.
ÁNH SAO ĐÊM GÁC (Tặng em)
Đêm nay anh gác trên đồi cao Trời xanh thắp sáng vạn ngôi sao Rừng cây long lanh ngàn mắt lá Thức gác cùng anh giữa chiến hào.
Lửa hồng thấp thoáng dưới thung xa Biên cương thêm nhớ nhịp canh gà Nỗi nhớ cồn lên như lửa biếc Ánh ngời mũi súng giữa bao la.
Súng chắc trong tay dõi mắt nhìn Muôn sao lấp lánh sáng niềm tin Ở nơi xa ấy em có biết? Sao thức cùng anh như mắt em!
(Cao điểm 1911 – mùa đông biên giới 1984.)
NHỮNG BÔNG HOA BẤT TỬ (Kính tặng hương hồn 10 cô gái TNXP Ngã ba Đồng Lộc)
Trên đồi cao đầy nắng và gió Bên những hố bom thù nham nhở Mọc lên ngát hương Mười bông hoa bất tử Trắng trong dịu hiền Kiêu hãnh anh hùng Mười cô gái thanh niên xung phong Cùng gọi chung tên Ngã Ba Đồng Lộc.
Những bông hoa Hoá tên sông tên núi Dâng cho đời mãi mãi tuổi đôi mươi Góp sức mình làm nên thành đồng Tổ quốc Những bông hoa sáng ngời mơ ước Nối liền mạch máu giao thông…
Trên đài cao Tổ quốc ghi công Khói hương thơm suốt chiều sâu tháng bảy Vẫn còn đây vết bom thù lửa cháy Nhắc nhớ một thời đất nước đau thương.
Các nữ thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc năm 1968. Ảnh: Cổng thông tin điện tử tỉnh Hà Tĩnh