Thơ Nguyễn Thị Hương

Home NHÀ VĂN Thơ Thơ Nguyễn Thị Hương
Thơ Nguyễn Thị Hương

Vài nét về tiểu sử:

Nhà báo, nhà thơ Nguyễn Thị Hương sinh năm 1958 tại thành phố Hưng Yên, tỉnh Hưng Yên, nguyên chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Hưng Yên và Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam.

Nhà thơ Lê Hồng Thiện từng nhận xét “ Thơ Nguyễn Thị Hương… như người có duyên mời trầu dẫn dắt bạn đọc thưởng thức những câu, những bài thơ hay đượm đà tình quê, tình bạn và tình đời. Thơ chị nhẹ nhàng, gợi cảm và có duyên”. Chính điều đó khiến thơ chị đã chạm đến trái tim của người đọc. Chị là tác giả của tập thơ “ Giêng Hai ” (2000) và “Điều giản dị” (2020). Tập thơ “Điều giản dị” đã được trao Giải C – UBTQ LH VHNT Việt Nam 2020, Giải Phố Hiến lần thứ V.

Nhà báo, nhà thơ Nguyễn Thị Hương

VỀ PHỦ KHOÁI

Sao em chưa về phủ Khoái

Ngày xuân nghe hát trống quân

Nơi đó có người bạn cũ

Chờ em bên giậu cúc tần

   

Giếng làng vẫn xanh như thể

Tóc xanh mấy độ em đi

Túm tụm dăm cô qua đấy

Soi gương má lúm đương thì

    

Con đê quanh làng cơi rộng

Mặt đường trải nhựa, xe bon

Hưng Yên – Khoái Châu – Hà Nội

Chừng đâu chỉ một tiếng tròn

    

Đường nhựa nối khu công nghiệp

Nối trường đại học, trường nghề

Diện mạo quê mình giờ khác

Thành phố nhỏ giữa làng quê

    

Nhãn Miền Thiết từ Khoái Châu

Lên máy bay ra thế giới

Mang ngọt ngào đến mọi nhà

Cam Khoái Châu ai mong đợi

    

Đã nghe từ trong giá rét

Hương xuân theo gió bay về

Vườn đào thấp tho ủ nụ

Chú chim nào hót say mê?

   

Chẳng ai nhớ câu ca cũ (*)

Quê mình đổi thịt thay da

Sao em chưa về phủ Khoái

Để cùng hát khúc hoan ca…

    

(*) Tục ngữ: Oai oái như phủ Khoái xin tương

     

NỬA ĐÊM THỨC GIẤC NGHĨ ĐẾN CHA GIÀ

Một ngày gió nổi mưa chan

Một ngày trăng khuyết, hoa tàn, lá rơi

Lòng con run sợ cha ơi

Một ngày trống vắng bầu trời: Thiếu cha!

Cuộc đời mưa nắng đã qua

Gian nan đã trải sương sa mái đầu

Năm trôi mau, tháng trôi mau

Cha như bóng nắng qua cầu liêu xiêu

Cháu con càng lớn khôn nhiều

Cánh diều mỏng mảnh cuối chiều căng dây

Qua hè đón gió heo may

Vơi đầy, hao khuyết, sáng ngày tối đêm

Biết là cái lẽ tự nhiên

Tim con lo sợ đập bên ngực này

***

Gió lùa chợt tỉnh giấc say

Thương cha thương suốt sáng ngày tàn đêm

    

ĐIỀU GIẢN DỊ

Có những điều giản đơn bình dị

Bỗng một ngày em mới nhận ra

Như gió vẫn bên trời rong ruổi

Cội nhãn trước nhà xuân mấy độ dâng hoa

     

Ta thương nhau bao lâu rồi anh nhỉ

Giữa phố đông một dáng vuột qua

Thoáng ánh nhìn mà thành duyên phận

Năm tháng buồn vui chẳng phai nhòa

     

Thương cánh buồm nhỏ nhoi dong biển lớn

Manh áo sờn khép gió mùa đông

Nhà đã rộn tiếng cười con trẻ

Hương nếp thơm ấm bếp lửa hồng

    

Em nhớ anh mỗi nẻo đường đất nước

Đất mũi Cà Mau. Dòng Nho Quế… Mã Pì Lèng.

Tây Trang, Điện Biên hay Quảng Ninh, mũi Ngọc

Anh đến bên em sau mỗi chặng dừng chân

     

Như trưa nay sóng cồn cào Ba Lạt

Giữa biển trời sông nước bao la

Em đã hiểu như thiên nhiên trường cửu

Duyên phận cuộc đời gắn kết hai ta.

    

ANH CÓ NHỚ

Anh đi về miền nắng ấm

Có thương cái rét nàng Bân

Nhớ chăng mùi hương hoa nhãn

Quê mình thơm suốt mùa xuân

    

Nhớ con đường rơm đầy nắng

Em theo anh hái duối vàng

Không trung sáo diều vi vút

Anh nhìn mây trắng lang thang

    

Em mãi là em gái nhỏ

Mong manh như hạt sương sa

Anh ở nơi nào có nhớ

Về em khuất nẻo quê nhà…

    

THU VỀ

Những cơn mưa qua ngày

Dọn xanh trời, dịu nắng

Thì ra thu đã về

Nhón chân trong tĩnh lặng

    

Sương bảng lảng đồng chiều

Khăn san choàng xóm nhỏ

Đàn trâu về ngang ngõ

Gõ sừng vào trăng non

    

Không gian thoảng hương thơm

Phải đầm sen ven phố?

Lá xanh nương cành úa

Thấp tho ngọn nến hồng

    

Hương thơm tóc em bay

Đêm sương buông giọt nhỏ

Hoa sữa vào cửa sổ

Gửi thư tình mùa thu

    

Giã từ mùa hạ nhé

Quên nhọc nhằn nắng nôi

Ta đón thu chằm bặp

Đời qua bao thu rồi…

    

KHÔNG ĐỀ I

Sau con là đến cháu

Sau cháu thì đến ai

Đời như sông cháy mãi

Tóc bạc mái đầu rồi

    

Ngắm vầng trăng hao khuyết

Thương kiếp người trầm luân

Hôm qua còn ở đó

Hôm nay thành cố nhân

   

SÔNG

Sông giống như em đấy

suốt một đời trẻ trung

như má em hồng dậy

khuôn ngực vồng cánh cung

    

Sông mềm như mái tóc

như đôi bờ môi non

uống bao nhiêu nước mát

bao nhiêu cho đỡ thèm

    

Đắp bồi nên bờ bãi

vàng lúa và xanh dâu

đôi bờ vai mảnh dẻ

cho đời mình có nhau

    

Cũng có ngày nổi sóng

sông ngầu bọt phù sa

xin em đừng hờn giận

cho đời mình nở hoa

    

Sông hiền như em vậy

lặng yên trôi bên đời

dẫu trải ngàn mưa nắng

ru lời yêu trên môi.

   

KHÔNG ĐỀ

Có mà như không

Sắc sắc và không không

Cỏ cây vô tự lự

Cứ xanh đến não nùng

    

Vui rồi đau xót đấy

Tay không lại ắp đầy

Ta trao nhau chung rượu

Hồn tan vào khói mây

   

THU TRĂNG

Trăng cô đơn đỉnh trời tháng Tám

Mây hay bông dưới đáy gương hồ

Gió gọi đêm dâng lời huyền diệu

Trăng gọi hồn ta, ta dõi trăng

    

Bao nhiêu thu trước trăng ngời sáng

Bao nhiêu thu nữa vẫn trăng soi

Nào ai lỡ hẹn về chung lối

Nên người đôi ngả phải xa xôi

    

Nhễ nhại trăng đầm cong khóm trúc

Lời xưa còn đó, thu còn đây

Lao xao tiếng vọng về năm cũ

Ai người hổ thẹn với trăng mây?

    

NHỮNG CƠN MƯA THÁNG SÁU

Những cơn mưa tháng Sáu

Chia đôi tia nắng hè

Những cơn mưa tháng Sáu

Sáp nhập dàn nhạc ve

    

Những cơn mưa tháng Sáu

Khơi xa dồn bão giông

Mẹ san từng dảnh mạ

Nhân mầm xanh lúa đồng

   

Buồn đau và hạnh phúc

Hai tay nâng đôi hàng

Bình yên và hiểm họa

Đắp bồi cùng tan hoang…

    

Những cơn mưa tháng Sáu

Trôi đi bao giận hờn

Như chẳng chờ chẳng đợi

Rồi thu vàng trăng lên.

Leave a Reply

Your email address will not be published.