Thơ Nguyễn Văn Song

Nguyễn Văn Song sinh năm 1974 tại Vân Điềm, Vân Hà, Đông Anh, Hà Nội, tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hà Nội khoa Ngữ văn năm 2000, là giáo viên trường THPT Phù Cừ – Hưng Yên, là Hội viên Hội Văn học – Nghệ thuật Hưng Yên.

Các tập thơ đã xuất bản: Đi từ phía cổng làng, Mẹ và sen (NXB Hội Nhà văn 2022). Đoạt giải B (không có giải A) cuộc thi thơ của Báo Văn Nghệ – Hội Nhà văn Việt Nam 2019 – 2020 và nhiều giải thưởng khác.   

Nhà thơ Nguyễn Văn Song

TIẾNG CUỐC NỬA ĐÊM

Giật mình tiếng cuốc nửa đêm
Hỏi lòng là thực hay miền chiêm bao
Bước lần trở dậy ra vào
Tiếng chim đã ở nơi nào cuốc ơi

Đồng xưa tiếng cuốc đầy vơi
Hè sang nắng lửa ngập trời như nung
Người đi gặt lúa cháy lưng
Cuốc kêu mất ổ nghẹn từng đêm sâu

Mẹ ta quần mảnh, áo nâu
Đêm khuya cặm cụi ngồi khâu dưới đèn
Tiếng chim cuốc cuốc ưu phiền
Ngón gầy khâu mãi chẳng liền năm canh

Tre làng nên lũy, nên thành
Thấy con chim cuốc hiền lành mà thương
Người làng quanh quẩn cà tương
Lòng như chim cuốc một phương quê nhà

Tháng năm bằn bặt nơi xa
Dấu xưa đã ngỡ như là khói mây
May còn tiếng cuốc đêm nay
Chợt nghe lòng đã đong đầy tiếng quê.

NHỮNG CÁNH CÒ TRẮNG

Tôi xa quê khi mười bảy tuổi

Mang theo những móng chân váng phèn tướp táp

Hơi thở ngái nồng mùi bùn, mùi cỏ

Và rất nhiều cánh cò trắng muốt

Trong giấc chiêm bao tôi thường gặp mẹ

Mẹ dắt tôi qua sông đi mót đồng người

Tà áo mẹ nâu màu châu thổ

Hoá cánh buồm bạt gió

Còn những cánh cò chấp chới trắng trên cao

Nơi xa quê không ít lần muốn khóc

Mùi bùn, mùi cỏ đồng làng lại đến gần bên

Và thế nào những con cò trắng muốt

Lại bay lên từ phía cánh buồm

Nâu một màu áo mẹ

Mỗi lần về quê tôi thường ngồi với cánh đồng

Rồi nằm áp tai xuống cỏ

Có lần tôi bật khóc

Khi những cánh cò trắng muốt mờ dần trong hoàng hôn

Phía cánh buồm nâu khuất dạng.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

CỎ VÀ TRĂNG VÀ…

Đêm nay trăng thật là rằm

Ta nằm trên cỏ hay nằm dưới trăng

Cỏ mềm mướt hạt sương giăng

Trăng buông ngàn sợi tơ vằng vặc xa

Trời trăng đất cỏ và ta

Hình như còn một quê nhà lặng im

Hình như còn khúc sông chìm

Cứ rằm lại ngước mặt nhìn trời đêm

Trăng cao cỏ ướt sương thêm

Trách gì chân bước giẫm lên lạnh lùng

Giữa rên rỉ tiếng côn trùng

Cỏ vươn nõn búp thắp từng giọt rơi

Trăng buông xuống cỏ đẫm ngời

Ngàn năm trăng, cỏ dệt lời bình yên

Một mai rũ hết muộn phiền

Xin làm ngọn cỏ ngồi thiền dưới trăng.

MỘT ĐỜI ÁO NÂU

Một đời mẹ mặc áo nâu

Bao nhiêu tấm cũng một màu đất đai

Rách lành kể những hôm mai

Áo như đời mẹ sờn phai mỗi ngày

Áo nâu bạc! Áo nâu gầy!

Áo như thửa ruộng chở đầy nắng mưa

Lắng nghe sợi vải ngày xưa

Thấy trong mặn chát đã thừa mồ hôi

Bao nhiêu nước mắt mẹ rơi

Áo nâu gói cả những lời xót xa

Mẹ như sông phía quê nhà

Dốc lòng đôi vạt phù sa lặng thầm

Mẹ đi về phía trăm năm

Con ngồi xếp những nâu trầm mà thương

Thôi đành nhờ cả khói sương

Áo nâu ơi hãy theo đường mẹ đi…

ĐÔI BÀN CHÂN MẸ

Đôi bàn chân mẹ không hồng

Dáng thô, ngón toẽ, chai phồng nắng mưa

Một đời đi sớm về trưa

Kể bao nhiêu chuyện ngày xưa lặng thầm

Mùa đông mẹ lội xuống đầm

Gót chân nứt dưới bùn ngâm tê người

Môi trầu thâm tái nụ cười

Cái tôm cái tép nói lời thảo thơm

Trưa hè tãi thóc, lật rơm

Bàn chân sấp ngửa chạy cơn mưa rào

Ai làm giông gió ba đào

Để cho bóng mẹ ngã nhào đổ xiêu

Quanh năm đồng ruộng sớm chiều

Mẹ không vượt núi băng đèo dặm xa

Oằn vai gánh phận đàn bà

Rạc đôi chân mỏi lội qua bến đời

Mẹ giờ ở cõi xa xôi

Bàn chân nằm nghỉ giữa trời mây bay

Con về nhà cũ chiều nay

Thấy trong vườn mẹ vẫn đầy dấu chân.

ĐỐT MÃ CHO CHA

Con ngồi đốt mã cho cha

Lắng nghe ngọn gió ngoài xa chập chờn

Lửa nhen tre, giấy nhập hồn

Trăm nghìn bỏng rát cháy dồn lòng đau

Vàng thoi, bạc nén rực màu

Cha ơi hãy nhận qua cầu sang sông

Nại Hà ván mỏng, quỷ đông

Bao nhiêu cho đủ qua vòng tai ương?

Đời cha ít nắng, nhiều sương

Bốn mùa áo bạc, tiền suông một đời

Lửa bùng bén cả que cời

Con xin gửi lại cho người giàu sang

Ngựa xe, của nả xếp hàng

Gửi cha còn sót tro tàn ngập sân

Than hoa đốt mã nguội dần

Mà lòng con vẫn mấy lần lửa thiêu.

TA VỀ MÓT CHÚT NHÀ QUÊ

Ta về mót chút nhà quê

Cỏ may níu gót triền đê gió lùa

Trăng non nghiêng bóng ao chùa

Phải lòng một đóa sen vừa dâng hương

Ta về mót dưới dòng mương

Con cua, con ốc còn vương rêu làng

Bát canh rau nấu tập tàng

Hương quê xa ngái còn mang trĩu lòng

Ta về mót giữa cánh đồng

Rạ rơm loang khói thơm nồng khoai ngô

Có con nghé đứng ngẩn ngơ

Mải chơi lạc mẹ bây giờ tìm đâu

Ta về mót gió qua cầu

Tìm người gửi áo cho nhau giấu nhà

Chưa cùng thưa với mẹ cha

Mà đôi vạt áo lệ sa ướt mèm

Ta về mót giại hiên thềm

Dáng cha hút thuốc trăng đêm đổ dài

Mẹ ngồi khâu áo rách vai

Hình như miếng vá đã vài lần thay

Ta về mót miếng trầu cay

Mót dăm gầu nước đong đầy giếng quê

Lỡ chân lạc bước cõi mê

Hồn còn nương dấu tìm về trăm năm.

NGÕ XƯA

Ta về ngõ của ta xưa

Tìm tre cong ngọn nắng mưa xạc xào

Óng vàng quả duối bờ ao

Rặng xoan rộn tiếng chào mào tìm nhau

Bạn bè cắt cỏ chăn trâu

Chia nhau một củ khoai màu than rơm

Nắm ngô rang hạt vàng ươm

Có gì nhắn nhủ mà thơm đến giờ

Bà Năm tóc trắng phạc phờ

Con đi chinh chiến, còn chờ nữa không

Chị Tâm sao chẳng lấy chồng

Đợi gì cây bưởi trổ bông trắng vườn

Về tìm một buổi tinh sương

Ngõ nhà níu gót rơm vương bộn bề

Cha ra đồng sớm không về

Rạ rơm cay khói ngõ quê mịt mùng

Đã đi trăm nẻo nghìn trùng

Ngõ nhà về lại ngập ngừng bước chân

Tường ngăn lối xóm cao dần

Còn nghe tiếng vọng bần thần ngõ xưa.

MỘT PHÍA LÀNG TÔI

Làng tôi ở phía bờ sông

Lở bồi thành đục thành trong bao đời

Con sông như thể mẹ tôi

Phù sa lầm lụi dệt lời áo nâu

Làng tôi ở phía ruộng sâu

Ngàn năm bông lúa cúi đầu mà thơm

Đắng cay thành gạo thành cơm

Hồn người từ khói rạ rơm đượm đà

Làng tôi ở phía ông bà

Nén hương thắp đỏ nếp nhà đơn sơ

Cháu con bàn chuyện bây giờ

Thể nào cũng bảo người xưa nói rằng

Làng tôi ở phía tơ giăng

Bao nhiêu con nhện tình bằng nhớ thương

Bước chân cuối nẻo gió sương

Hồn quê một mảnh còn vương tơ làng.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

GIỌT SEN

Tôi ngồi yên lặng cùng sen

Trăm bông ngàn đóa thắp đèn dâng hương

Tim đèn mở gió ngàn phương

Mùi hương thơm cả giọt sương bên hồ

Gót sen em một ngẩn ngơ

Ngó sen em một dại khờ riêng tôi

Tơ sen em bỏ ngang trời

Níu tôi suốt cả một đời vương mang

Niềm sen neo cõi nhân gian

Tinh khôi giữa những đa đoan nổi chìm

Tôi ngồi đây với lặng im

Lắng nghe sen rỏ vào tim giọt trầm!

SEN NHỊ SẮC

Lại về thăm Lệ Chi Viên

Thăm hồ bán nguyệt lúc sen rộ mùa

Giữa ngàn sen trắng chen đua

Một bông nhị sắc cũng vừa trổ hoa

Nửa bông trắng muốt như ngà

Nửa bông ứa đỏ như là máu loang

Nắng hè càng lúc chói chang

Cánh hoa ứa đỏ lại càng thắm tươi

Có gì nhắn nhủ sen ơi

Màu hoa hay sắc máu người chưa khô

Hay hồn oan khuất ngày xưa

Thành sen nhị sắc bây giờ ngát hương?

Hỏi hồn những đấng quân vương

Đã bao lần tuốt lưỡi gươm vô tình

Có hay trong cõi u minh

Đóa hoa nhị sắc lung linh giữa trời?

Ngắm sen lòng dạ bồi hồi Thấy trong nhị sắc nụ cười Ức Trai.

Leave a Reply

Your email address will not be published.