THƠ NGUYỄN VĨNH TIẾN

THƠ NGUYỄN VĨNH TIẾN

Nguyễn Vĩnh Tiến được công chúng biết đến với thể loại nhạc dân gian đương đại và từng giành 4 giải thưởng Bài hát Việt. Nhưng trước đó, Nguyễn Vĩnh Tiến từng đoạt nhiều giải thưởng văn học ở Việt Nam như giải “Tác Phẩm Tuổi Xanh”- Báo Tiền Phong; Giải Thơ Hay 93- Báo Văn nghệ Tp. HCM…Tạp chí Nhà văn và Cuộc sống trân trọng giới thiệu một số bài thơ của tác giả Nguyễn Vĩnh Tiến.

Tác giả Nguyễn Vĩnh Tiến

Cái roi tre

Bố tôi vớ cái roi tre
Khi tôi bỏ học, chạy về thăm ông
Nhà tôi người đứng, người trông
Bà ngồi than thở, trời không ngớt nồm…

Ông tôi ốm độ mươi hôm
Rễ tre, rễ mít đã chờm ra sân
Đàn gà vẫn đứng một chân
Con bên thành giếng, con gần đống rơm
Hoa nhài nở chẳng còn thơm
Ấm trà nguội ngắt, bữa cơm vội vàng…

Ông tôi mê tỉnh ngổn ngang
Cầm tay tôi lại đặt sang tay bà
Tôi nhìn ông, muốn khóc oà
Nỗi đau đâu cứ phải là roi tre?

Chiều nay bỏ học tôi về
Bố tôi quăng cái roi tre lên trời…

Một cánh chuồn chuồn

Bỗng dưng… một cánh chuồn chuồn
Lấy của tôi một nỗi buồn bay đi
Để cho hoa lá ùa về,
Để tôi lạc giữa bốn bề là tôi…

Tuổi thơ ơi, tuổi thơ ơi
Sao tôi gọi mãi mà người không thưa?
Xin người một chút xa xưa…
Sao tôi chỉ nhận nắng mưa bây giờ?

Tóc đen nhớ tóc râu ngô
Nhớ ngày chân ướt chân khô giữa đồng
Nhớ bàn tay tuốt đòng đòng
Không thương một tấm lưng còng – Mẹ tôi…

Mẹ tôi – mười mấy năm trời
Dọn đường, sửa lối cho tôi đến trường
Tôi đi chân đất mẹ thương
Bây giờ nhiều lối trên đường tôi đi.

Nợ duyên với tuổi chơi bi
Tuổi đôi khi lấy bút chì làm khăng
Tuổi đốt đuốc để soi trăng
Tuổi nằm mơ thấy chị Hằng rồi yêu

Tuổi hay giả tiếng mèo kêu
Tuổi thường cắt chỉ cho diều theo mây
Tuổi trèo cây để tập bay
Tuổi – bắt chước – uống rượu say rồi cười.

Ông tôi vẫn chỉ lên trời
Bảo rằng trên ấy: “Một thời vàng son”
Bao nhiêu những cái méo tròn
Nếu đem cộng lại chỉ còn số không.

Bấy giờ tôi chẳng nghe ông
Toàn đem những cái mênh mông về nhà
Tôi yêu giàn mướp của bà
Cái kim mẹ giữ, chậu hoa bố trồng
Yêu bài thơ mới viết xong
Dẫu bạn bè đọc, bảo: Không hiểu gì!

Vui từ nơi ấy ra đi
Buồn từ nơi ấy lần về trong tôi
Chiều nay, nắng cạn giữa trời
Thu về nhắc khéo một thời đã qua.

Thời gian nghiệt ngã – đậm đà
Tuổi thơ tôi, vẫn chỉ là của tôi
Nhớ thương thủng cả bầu trời
Tan mây, hoang gió để đời xanh hơn

Bỗng dưng – một cánh chuồn chuồn
Trao cho tôi: Một nỗi buồn trong veo…

Tuổi tôi

Quê tôi cả thẹn, hay lo
Dòng sông vắng khách, con đò trầm ngâm
Bụi tre thích đứng cười thầm
Giàn bầu, giàn bí thích cầm tay nhau
Con chim sẻ nhớ bẹ cau
Con chào mào lại nhớ màu ổi ương…

Lòng tôi lắm ngách nhiều đường
Trẻ con theo phía trống trường mà đi
Mặt trời vừa giống hòn bi
Lại vừa giống điểm bài thi hôm nào…
Tuổi tôi câu cá bờ ao
Chợt mong chẳng có con nào cắn câu
Tuổi tôi bám chặt lưng trâu
Vượt sông mà ngắm nhịp cầu bắt ngang
Tuổi tôi ra đứng đầu làng
Để xem màu nắng có vàng như hoa?
Tuổi tôi sục sạo khắp nhà
Tìm sao cho đủ tiếng gà ban trưa
Tuổi tôi chạy giữa cơn mưa
Thương con kiến cánh bay chưa kịp về

Tuổi tôi cắt cỏ ven đê
Những khi đầy gánh lại khe khẽ buồn
Tuổi tôi lúc ngắm hoàng hôn
Lo cho diều giấy vẫn còn trên cao
Tuổi tôi có lối rẽ vào
Suốt đời bước thấp, bước cao – Tôi tìm…

Chồn hoang

Những con chồn hoang
Đêm đêm mò về làng
Mắt như sao rơi xuống đất
Mỗi chiếc lông rụng mang theo một hạt bụi của núi đồi
Chúng nối chân nhau đi theo đường dích dắc
Vắt qua khe hở bất trắc
Vòng theo những thớ đất lồi
Và nói với nhau những chuyện lôi thôi
Chồn hoang chồn hoang
Có câu hát rằng:
Hễ có mặt trăng
Là thêm cái bóng
Theo ta về làng
Hễ có mặt trăng
Là thêm cái ánh
Theo ta màu vàng
Hễ có mặt trăng
Là thêm cái tối
Theo ta lang thang
Bầy chồn về bắt vạ chuyện làng
Bầy chồn đi như tìm đói khát
Chồn ơi chồn đứng ở đâu
Ban ngày đang ngủ trên đầu ban đêm
Chồn đi đá cứng chân mềm
Về làng mà hát, mà xuyên qua làng…

Hoa chi chi

Em nhặt hoa chi chi cành chi chi có con chim ri mắt nâu cất lời thủ thỉ gốc chi chi có mảnh vườn nhỏ khe khẽ yêu và tin …

Em gọi anh về từ năm tháng lãng quên, em gọi anh về từ trò ấu thơ chẳng thích cốm xanh trong lá sen mà yêu em vì hạt chi chi như cốm vàng cốm đỏ…

Chi chi chành chành ngón tay anh em bắt được bỏ ra rồi còn ngượng chín tầng mấy biết bao giờ anh tìm lại được hơi ấm bàn tay của cô bé tóc tết bây giờ là thiếu nữ tóc dài …

Từ dạo ấy mùa chi chi nở rộ, những lúc buồn anh không nỡ gọi em mà mê mải kiếm tìm những con chim mắt nâu hay hót …

Từ dạo ấy mùa chi chi thảng thốt, đậu tương tư anh ngồi tiếc chuỗi hạt cườm tính tình tình không còn ai xâu nữa tính tình tình không còn ai xâu…

Chi chi chành chành, anh thổi lửa chuỗi ngày xanh, chi chi chành chành, anh lại nhạt lại nhoà đi tìm hoa chi chi…

Màu xanh

Trước nhà tôi có một cây cổ thụ
Chúng tôi luôn có cảm giác được chở che
Nhưng một hôm người ra cưa nó đi
Không hiểu vì nguyên nhân gì

Mẹ tôi bảo:
Thôi, hãy bổ nốt gốc cây làm củi

Bố tôi nói:
Thôi, để bố khắc trên đó một bàn cờ
Chiều chiều chúng ta cùng chơi

Em tôi
Bé tí
Chẳng biết gì
Cầm viên phấn
Vẽ rất nhanh

Tôi nhận ra ngay
Ôi nó vẽ một cây xanh!

1991

Đợi tàu

Tặng nhau một cọng hoa bàng
Để trên tàu nhớ lúc đang đợi tàu
Biết tìm đôi mắt ở đâu
Bây giờ có nói nửa câu cũng thừa
Em tôi nín khóc hay chưa?
Không mưa mà áo người đưa ướt đầm
Có gì như bão trầm dâng
Mưa em lụt nắng tầng tầng quê anh
Cho anh hôn, được không mình?
Cho anh là nắng tròng trành sân ga …
Em ơi, anh nghĩ, hay là
Mình quay lại để cả nhà ngạc nhiên?

1992

Xuống tàu

Trung du tôi đến người đi
Trèo lên nắng gió, là khi xuống tàu
Cọ và người, đứng trông nhau
Đồi vàng, dốc đỏ, đất nâu gốc chè
Xa xa ơi những triền đê
Tuổi thơ tôi vẫn đi về phải không?
Cây đa uốn một khúc sông
Nghé đa vẫn đợi phập phồng đò ngang
Trung du tiếc nhớ vội vàng
Bố ra đón bảo: Mẹ đang đứng chờ ….

Dòng âm nhạc

Giọt giọt buồn níu kéo người vô thức theo dòng sông dài hay dải khói bay xanh xanh xa mờ dải khói lung lay…

Những ngày dài chạy đường vòng trên hai bàn tay trắng …Cello ơi thảo nguyên ngập nắng…Cello ơi điệp điệp mây trôi …

Bên người nhút nhát và khẽ hát …điệu vũ nào vĩnh viễn ngủ trong ta? 

Sẵn đây có lá có hoa 
mê man một chút gọi là yêu em… 

Cello ơi màu tím tuôn rơi…Cello xen ơi gai nhọn làm rỉ máu chân của ta rồi …Ơi máu hài hoà …

Lòng reo ca, kiếp thân ta tròn tròn viên sỏi, đau nhói vách cheo leo, mục rã rồi trong veo, nước chảy …

Cello ơi, lũ chim đến rồi, chúng sẽ mang niềm vui của ta phân phát cho mọi người
Cello ơi, hãy hoà tấu ta nghe khúc mưa rơi …ta soạn thành ánh mắt người xa rồi…

Người đừng đến gần những ngôi nhà trắng có hoàng hôn, nó làm ta tinh khiết những rỗng không…

8-1-1993

Leave a Reply

Your email address will not be published.