Thơ Phương Dung

Home NHÀ VĂN Thơ Thơ Phương Dung
Thơ Phương Dung

Vài nét về tác giả:

Tác giả Phạm Thị Dung, bút danh Phương Dung, sinh năm 1967. Quê quán: Thị trấn Như Quỳnh – Văn Lâm – Hưng yên. Chị là Hội viên Hội Văn học nghệ thuật Tỉnh Hưng yên.

Giải thưởng: Giải 3 cuộc thi sáng tác Thơ, văn “Phụ nữ Hưng yên với Gia đình và xã hội” năm 2016 do Hội liên hiệp phụ nữ Tỉnh tổ chức. Giải Khuyến khích tập thơ Giải thưởng VHNT phố Hiến năm 2022.

Các tập thơ đã in: Nỗi nhớ sông quê, Giọt nắng cuối Thu

TỰ SỰ DÒNG SÔNG

Lục bình nhuộm tím bến mơ

Một con đò nhỏ một bờ sông say

Vấn vương chở nặng chuỗi ngày

Chiều Thu đợi gió heo may cuối mùa

Ngắn, dài khi tạnh khi mưa

Nắng hưu hắt nắng, chiều ngơ ngẩn chiều

Đường về ai gọi mà theo

Lòng sông chất chứa bao điều đắng cay

Lở bồi đâu chuyện hôm nay ?

Đầy vơi đâu phải một ngày của sông

Lệ rơi vào chốn hư không

Mười hai bến nước tình sông lở bồi.

NỖI NHỚ SÔNG QUÊ

Lăn tăn sóng gợn bến quê

Thả hồn theo gió triền đê đầu làng

Tình cờ ánh mắt đưa ngang

Em cười khiến cả chiều vàng ngẩn ngơ

Thế rồi năm đợi tháng chờ

Chênh chao nỗi nhớ bến bờ xa xăm

Trái tim – con sóng lặng thầm

Cứ nhung nhớ suốt tháng năm vỗ về

Chiều nay trở lại bến quê

Hoàng hôn đỏ sẫm bộn bề lời ru

Nỗi buồn vít ngọn tre đu

Giật mình nhặt sợi tóc Thu trên đầu.

CHIỀU ĐÔNG

Chiều Đông xạc xào hoa nắng

Thả hồn theo bước chân đưa

Chẳng còn mùi hương hoa Sữa

Vẫn thơm cả lối đi về

Nhớ ai mà tim trống vắng

Phố đông lòng vẫn cô đơn

Bước chân thả trong im lặng

Chỉ nghe tiếng lá rơi thềm

Ngỡ như anh đang đứng đợi

Vẹt mòn những lối đã qua

Trong em ngập tràn nỗi nhớ

Chờ một người xa… còn xa.

ĐI TÌM…

Bình minh đã thức dậy rồi

Ta ra biển kéo mặt trời cùng em

Phải chăng trời đã ngủ quên

Để cho con sóng hàng đêm kiếm tìm

Giữa bờ cát trắng im lìm

Ta nghe như tiếng con tim bồi hồi

Biển kia hạnh phúc ngàn đời

Không bằng giây phút ta ngồi bên em

Ta đi kéo mặt trời lên

Sưởi tan băng giá trong em chất chồng

Ta muốn làm sợi nắng hồng

Hôn lên đôi má khi Đông đã kề

Dù đông có lạnh tái tê

Cũng xin nguyện mãi lối về có nhau…

THƯƠNG MẸ

Nhớ xưa rét lộc rét đài

Mẹ tôi đi cấy ở ngoài trời mưa

Sương giăng trắng cả ruộng bừa

Hai tay thoăn thoắt mẹ đưa thành hàng

Dưới đồng nước trắng mênh mang

Mẹ đan từng hạt Xuân đang nẩy mầm

Đất như cũng hát thì thầm

Màu xanh trải dưới đôi chân bạc màu

Mẹ như ruộng mật đồng sâu

Cho con năm tháng tươi màu cỏ hoa

Rồi đây thảm lúa bao la

Nở tung trong nắng hoan ca mùa vàn

HƯƠNG THÁNG BA

Tháng Ba về

gọi nắng ấm về theo

Mùa xuân đi

rực trời hoa Gạo nở

Bông Bưởi thơm

gợi bao niềm nhung nhớ

Hạ tươi hồng

trong điệp khúc tháng Ba.

Có một người

giấu kỷ niệm ngày xa

Nụ hoa nào

cất trong tim đỏ thắm

Lòng bâng khuâng

trước ánh nhìn sâu thẳm

Cứ nồng nàn

tím lịm cả hoàng hôn

Em có nghe

bản nhạc lúc chiều buông

Cung đàn trầm

trào dâng bao khát vọng

Hương mùa Xuân

cứ cồn cào, cháy bỏng

Đón Hạ về

gieo hạt nắng nồng say…

CHẠM MÙA

Đã xa rồi

những kỷ niệm thầm trao

Ta chơi vơi

khi Hạ vừa chạm ngõ

Màu hoa nào

tím cả trời nhung nhớ

Cánh rụng mềm

trên lối gạch xô nghiêng

Nhớ một ngày

hoa trắng cả miền riêng

Em dịu dàng

tinh khôi như màu nắng

Tà áo bay

trong gió chiều tĩnh lặng

Ngỡ lòng mình

òa vỡ trước mùa yêu.

MÙA HOA SƯA

Anh có về

cùng em ngắm hoa Sưa

Hương dịu dàng

phảng phất mùi con gái

Cánh tinh khôi

mỏng manh như vẫy gọi

Cứ bồng bềnh

trên góc phố dịu êm

Anh có về

nghe thành phố vào đêm

Sợi gió xuân

thoa phấn hồng đôi má

Dưới ánh trăng

quyến rũ lòng đến lạ

Cứ nồng nàn

thơm ngát mãi trong nhau

Anh có về

tìm lại những giọt Ngâu

Trên mắt ai

khi phương trời xa cách

Hoa anh trao

em ép vào trang sách

Vẫn còn đây

kỷ niệm chẳng phai mờ

Về đi anh

Hà Nội trắng hoa Sưa

Vẫn nhớ anh

về một thời trai trẻ

Con đường xưa

vẫn ngọt ngào như thế

Vẫn trắng trời

ngan ngát cánh hoa sưa

MIỀN NHỚ

Anh có về

thăm lối cũ trường xưa

Nhớ ghé qua

nhặt giùm em bông gạo

Hạt tinh khôi

một thời vương trên áo

Nụ hôn xanh

cháy đỏ tuổi xuân thì

Anh có về

thăm vườn Nhãn ven đê

Hái hộ em

một sắc vàng thương nhớ

Con đường yêu

tiễn người đi kẻ ở

Bao năm rồi

vẫn chan chứa đầy vơi

Anh có về

trong sắc tím ngang trời

Nhớ đừng quên

Xoan đang mùa nở rộ

Kỷ niệm xưa

chất chồng bao luyến nhớ

Bên sông buồn

dang dở cả miền yêu…

TRANG SÁCH

Em hóa thân vào trang sách

Nghe hương gió thổi nồng nàn

Em bước ra từ trang sách

Ngọt ngào chật cả không gian

Ngoài kia trăng sao huyền ảo

Rắc đầy phố cũ hôm nào

Từng đêm gửi vào trang giấy

Nhọc nhằn con chữ lao xao

Em viết gì lên nỗi nhớ

Để hồn ta cứ chênh chao

Ghép lại hai đầu dang dở

Con tim bỗng thấy cuộn

Leave a Reply

Your email address will not be published.