Thơ Trần Lê Khánh

Thơ Trần Lê Khánh

Tác giả Trần Lê Khánh từng được Hội Nhà văn Việt Nam trao Giải thưởng Văn học năm 2022 cho tập thơ “Ngàn bài thơ khác”. Tác phẩm của Trần Lê Khánh cũng đã được dịch và xuất bản ở Mỹ, Hungary.

“Nhà văn và cuộc sống” trân trọng giới thiệu với bạn đọc một chùm thơ của tác giả Trần Lê Khánh.

Tác giả Trần Lê Khánh

duyên

núi mù núi trong sương

khói lùa khói ảo thiên đường

bàn tay thuận lần mò tay nghịch

vì ngón sầu tịch mịch

bao kiếp mong cột cọng mây

được rồi, sương khói thôi bay

thì ra núi giăng mây phơi trời đất

mưa cũ

mưa làm gió ướt tả tơi

chưa muốn vắt lại đem phơi làm gì

cành nặng vì lá ra đi

lòng nặng vì ném tình si vội vàng

khác gì giặt sạch hồng nhan

có ai khiến được hoa tàn phút giây

mây nặng vắt gió lên cây

vài hạt mưa cũ lung lay thì buồn

mùa đông không tuổi

đêm dấu bớt bình minh

ngày dấu mấy mặt trời

đỉnh đồi căn nhà trống

đợi chờ cái rỗng không

mây dấu bớt rừng thông

thuyền đi đau mạn sóng

bọt nước rơi yên lặng

chìm vào trái tim đông

tuyết rơi theo dấu chân

người bước lần dấu tóc

ngày thần tiên bật khóc

giọt nước mắt trên mây

rừng xưa dấu bớt cây

sóng khua cơn gió đuổi

đêm mùa đông không tuổi

dấu lửa chờ bên thông

ngày như chiếc lá

ngày lìa tháng rơi rơi

như chiếc lá xa cành

bước chân mềm đau nhói

khi dẫm lên một sáng trong lành

lá dài ngắn

ngày vàng xanh

ngày đỏ trắng nhanh

lá rụng khỏi cành

chất đầy đêm trăng

ngày

mọc ra như lá

đêm đón mai về

để ngọn gió đông

trong gốc cây không

linh hồn trầm mình bao kiếp

tháng năm sâu chớp mắt một ngày

ngày dài ngắn

lá vàng xanh

dưới bạt ngàn lớp lớp cây cành

một bóng trăng thanh

khi bóng lên ngôi

biển bước chân lên cát nắng

đi mãi không đến được nơi

rách tươm đôi giày màu trắng

đổ mồ hôi thay áo ngàn đời

bầy tiên cá xuống biển xa

hóa thân về mấy phương trời

mắc cạn nơi cơn gió lặng

biến thành dãy núi đứng chơi

trời cao đánh rớt thế gian

mộng du lớp lớp thiên đàng

lần tay tìm loài cây cỏ

dấu chân mây trắng lang thang

người dọ dẫm chốn hư vô

thiên thai ngằn mé điên rồ

bỏ sau lưng bước không tới

khi nghìn lần bóng lên ngôi

vậy thu là gì?

cây bảo thu là lá rụng

lá bảo thu là sắc vàng

nắng bảo thu là trời cao

gió bảo thu là mây trắng

còn anh?

anh bảo thu là đông

lấy đi hết lá

lấy đi hết trời

hết nắng

hết mây

chỉ chừa lại em và thu

sao thu bảo em là tiếc nuối

bẫy trăng

đêm đó

em rủ anh đi bẫy trăng

bằng vũng nước con con đầu ngõ

anh cười

rằng trăng chỉ thích biển hồ sông suối

thích dạ khúc buông trôi

ngọn đèn buồn rượi

đêm đêm giả vờ đứng im

giăng bầy thiêu thân bay về nhìn

rơi vào vũng nước

bẫy em

tri kỷ

vì ta là rơm rỗng

phúc cho người thù tạc hình nhân

giữa cánh đồng

bầy đỉa đói không còn lân mẫn

đốt cơn gió trống

phúc cho người thù tạc tình nhân

khói

sân đình chật người

khói nghi ngút bao la

khuôn mặt hoa hầm hập đỏ

em cởi hư không

lau nhẹ  giọt mồ hôi

cho con kỳ lân đá

về

con chim đậu trên chiếc lá vàng

kiếp sau cả hai sẽ hóa người

thành đôi tình nhân mỏi bước

tìm về gốc cây cũ

chờ nhau

làm gì với thời gian

mây xoa ngọn đồi

sỏi đá mềm như khói

tháng là ngày dần,

giờ là phút lân mẫn,

giây là chớp thậm thâm

thuở sát na, trời lỡ tay thả núi trần

thiên thu, là mây đong đưa chiếc áo

dấu vết của rỗng không

kiếp này người đứng ở đâu

nợ duyên bao cõi xuyên thâu bóng hình

ngày đi bóng tối rung rinh

tay lần chuỗi hạt câu kinh đọc nhầu

bình minh là hạt nắng sâu

hoàng hôn là hạt nắng lâu mệt nhoài

đêm là kiếp trước ngày mai

giây là kiếp trước phút dài đứng trông

suối làm kiếp trước của sông

đất làm kiếp trước của lòng từ bi

đông là kiếp trước xuân thì

yêu kiếp trước là chia ly mấy lần

bóng hình ngả xuống từ chân

nhấc lên có thấy bần thần kiếp sau

vệ thần

căn phòng

bình hoa

mùi đêm

ngây dại

hoa hồng vàng đã lành vết sẹo

trên những chiếc gai

chẻ củi

lão tiều phu

chiều chiều vung búa bổ vào bóng mình

đã tám vạn bốn ngàn lẻ tịch lần

bó chặt từng cái bóng

nhiều bó nặng

gánh về đâu?

trái tim kiến cắn

con kiến lạc đàn

áp tai vào đất

tìm bước chân của bầy đàn

rầm rập đêm thâu

con kiến vàng

lưng quằn hạt gạo

bước chân lạo xạo tìm đàn

lạc vào trái tim em

trái tim kiến cắn

(Chọn từ tập thơ “Dòng sông không vội” của tác giả Trần Lê Khánh)

Leave a Reply

Your email address will not be published.