Thơ Vũ Thanh Hoa

Home NHÀ VĂN Thơ Thơ Vũ Thanh Hoa
Thơ Vũ Thanh Hoa

Vài nét về tác giả:

• Tác giả Vũ Thanh Hoa

– Sinh năm: 1969 tại Hà Nội

– Nguyên quán: Long An

– Tốt nghiệp: Khoa Kinh Tế – Đại học Luật TP. HCM năm 1991

– Trưởng Ban Văn Học, Trưởng Ban Biên Tập tạp chí Văn Nghệ Bà Rịa – Vũng Tàu (Nhiệm kỳ 2020-2025)

– Hiện đang công tác tại thành phố Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu

• Giải thưởng văn học:

– Giải thưởng Tác Phẩm Tuổi Xanh của Báo Tiền Phong năm 1993

– Giải thưởng Truyện Hay Cực Ngắn của Tạp chí Thế Giới Mới năm 1993

– Giải thưởng VHNT Tỉnh Bà rịa-Vũng Tàu các năm 2000-2005, 2004-2009

– Giải nhất Truyện hay cực ngắn trên trang Hội Ngộ Văn Chương 2007

– Giải thưởng Thơ Hay Nguyên Tiêu 2021 của Hội Nhà văn TP.HCM

– Giải thưởng Thơ Nhân nghĩa Đất Phương Nam năm 2021 của Hội Nhà văn TP.HCM

– Giải nhất Thơ trong cuộc thi sáng tác văn Học Nghệ thuật của Cục Chính trị- LLVT Quân Khu với đề tài “Bộ đội chống dịch, cứu dân” Tháng 6/2023

• Tác phẩm đã xuất bản:

– Nỗi đau của lá (Tập thơ, Nxb Hội Nhà Văn 2006) – Giải VHNT Của UBND tỉnh BR-VT năm 2004-2009

– Trong em có người đàn bà khác (Tập thơ, NXB Hội Nhà Văn, 2009)

– Người nhìn thấu linh hồn (Tập truyện, NXB Hội Nhà Văn, 2011)

– Lời cầu hôn đêm qua (Tập Thơ, NXB Hội Nhà Văn, 2012)

– Lục Bát Phố  (Tập Thơ, NXB Hội Nhà Văn, 2015)

    

THƠ VŨ THANH HOA

 

1. DỤ DỖ MÌNH

 

dụ dỗ mình tin những giọt mưa sẽ trở về sau khi rong ruổi qua bao ngày bão nổi

ngồi chờ mình ên trong ánh hoàng hôn nhập nhoạng chẳng rõ mặt người

nghe tiếng chim gọi nhau trước mùa di trú

bản Sonate buồn rơi từ cửa sổ chung cư

 

dụ dỗ mình tin từ đám đông sẽ có một ai đó trở về sau căn phòng khép cửa

tiếng nước reo tưng bừng trong ấm đun bếp lửa

tiếng chạm thìa leng keng trong bát sứ

mùi café thơm lừng từ hai cốc thủy tinh

 

gió cũng rón rén qua góc sân thinh lặng

cả thành phố trùm chăn, còn ai thức không dù đèn messenger vẫn sáng

dụ dỗ mình chìm vào giấc mơ vừa nhú mầm đã chớm màu vàng võ

tô lên bóng mình sặc sỡ

hơi ấm vẫn ngủ ngoài bức tranh

tôi vẽ

để mắc cạn mình

 

2. GIẢ CHẾT

 

rơi vào đêm

 

trượt vào đêm

 

bóng tối giả chết

 

im lặng đất

 

những hạt mầm cựa mình bí mật

 

trời trong như gương soi

 

tiếng rì rầm từ cõi nào

 

làm sao mà biết

 

ai đang khóc

 

ai đang cười

 

ai giả mù giả điếc

 

yêu ghét sân si thật giả một vòng

 

đêm có trăng đêm không trăng

 

thể nào ngày mai cũng sáng

 

tắt đèn

 

ngủ đi

 

giấc mơ vẫn thức

 

bóng tối giả chết

 

mọi người giả chết

 

em giả chết

 

trái tim vẫn sống để yêu anh

 

 

3. HƯ ẢNH

 

hư ảnh lóe lên rồi bay theo gió

như tia chớp vội trước cơn mưa buổi sớm

như ánh mắt lướt qua nhau khi anh đi cùng người đàn bà khác

như thân thể trắng ngần thấp thoáng phía sau rèm

 

vài người nói vài người cười vài người lặng im

ngày nào tàu cũng rời ga sao hôm nay buồn thế

đám mây lơ lửng xa có điều chi khác lạ

hình như

chiều quá vãng rồi

 

những dòng xe những lao xao người những mái vòm chìm dần vào đêm

cành hoa chậm rãi khô trong chiếc bình gốm cũ

bức tranh trên tường nhòe vào mưa khói

mang theo chuyện của chúng mình

 

4. MÊ LỘ NÚI

 

chồi biếc trăm mùa

mây xanh mắt liếc

khói nương trắng ảo mờ eo núi

tiếng cười rơi về mê lộ

ngoằn nghoèo đèo dốc ngoằn ngoèo

 

mở cửa đêm

sao trời li ti cúc áo

quên mật khẩu e-mail, quên cuộc họp sáng mai, quên những tập hồ sơ chất đầy ngăn tủ

đóng ngăn kéo hồ nghi

mở cửa gió

lắng nghe lũ côn trùng râm ran hát

vốc dòng suối trong veo tẩy trang son phấn

tan chảy cảm giác đóng băng trong máy điều hòa

 

cởi tất cả những gì mang theo từ phố

bỏ trên cỏ ướt, lẫn trong những khóm hoa rực rỡ cuối cùng trong ngày muộn

gặp một người đàn bà quen mà rất lạ

đang khóc

nhưng không phải vì buồn

(Viết ở chuyến đi Cao Bằng 2019)

 

5. MÂY TRẮNG

 

hôm qua cả thành phố đi tìm mây trắng

mây trắng đi đâu

 

mây trắng rơi chìm đáy cốc

mây trắng trầm cảm bàn phím

mây trắng tự kỉ tin nhắn

mây trắng trốn tìm dưới lớp khẩu trang

 

đi suốt bầu trời mộng du

uống một ly buồn cả đời chưa tỉnh

người mải miết đi tìm mây trắng

câu chữ định cư nơi trang sách ố vàng

 

trải chiếc khăn bốn mùa

trắng loang mái tóc

người tình cuối cùng tên là Mây Trắng

khóc trong bản nhạc không lời

 

6. HỒI ÂM

 

cám ơn anh đã nhắn tin cho em

đừng chờ em trả lời anh nhé

những con chữ như toa tàu thất lạc

nối nhau bằng tiếng thở dài

 

cám ơn anh đã gọi cho em

đừng chờ em gọi lại

người vô tình để quên mây trắng

lặng thinh ngoài cửa then cài

 

cám ơn anh nói yêu em

giấc mộng sơ sinh từ trí nhớ

que diêm đỏ hết mình thành than bỏng

đốt cháy bầu trời mồ côi

 

 

7. TRỌ TÌNH

 

này môi này mắt này vai

nụ hôn rải thảm mướt dài suốt đêm

ngón tay đan suối tóc mềm

trăng cong mây uốn lênh bênh thủy triều

 

này bao ảo thuật xảo điêu

bây giờ mở cúc giáo điều du hoang

khỏa thân đức hạnh lang thang

lật trần giả trá tẩy trang chiêu trò

 

này ranh ma

này khạo khờ

dắt nhau vào giấc mù mơ

trọ tình

 

8. LẶNG THẦM

 

xin lỗi vì em không trả lời điện thoại của anh

vì em biết anh nhớ em rất nhiều

và em cũng vậy

 

xin lỗi vì em không đọc tin nhắn của anh

vì em biết em nhớ anh rất nhiều

và anh cũng vậy

 

(*)thời gian không còn là phép màu

không khiến vết thương lành lặn

mà khiến vết thương sâu hơn

khiến cho nỗi đau dài hơn

 

em biết là mình có thể tìm thấy nhau bởi một hàng chữ số

nhưng mình đã để lạc nhau suốt cuộc đời này

mình đã để lạc nhau hết một kiếp này

 

có lời tạ lỗi nào xứng đáng

có câu ăn năn nào trọn vẹn

anh cứ đi tìm đến những đêm vui

rồi nhặt nhạnh những nỗi buồn

nhắm với vị cay nồng men rượu

 

để em một mình

lặng lẽ trong căn phòng khép cửa

chắt chiu từng câu thơ

đón những tia nắng

đón những giọt mưa

rồi bay theo cơn gió

lặng thầm

(*)Cảm xúc khi nghe Hello của Adele 

 

9. MONG MANH

 

tất cả kho tàng mĩ cảm trên đời

bao nhung nhớ xa xăm

những dịu dàng nhẹ hơn nước mắt

phút độc cô lạnh cóng

nụ cười anh ấm dần như nắng

em rưng rưng tan vào

 

ngôn từ nào diễn tả sự lặng im

chính xác hơn vòng ôm siết chặt

ánh nhìn nào rõ hơn khi nhắm mắt

đại dương hồi sinh trên môi mềm

 

bài thơ em viết đêm qua

rối bời sóng tóc

ngủ trong đám mây lưng chừng đỉnh mộng

tưng bừng và mong manh

 

 

 

10. KHÂU VÁ

 

sắp xếp

những mảnh từ rạn vỡ

những lời ngọt ngào

những lời đắng cay

bao mùa hè dịu mát

bao mùa đông ấm nồng

nước mắt, môi cười, giấc mơ vàng, trưa vắng…

 

đừng khiến em quên

đừng mong em nhớ

tuyệt tận lối về giữa bảo tàng kí ức

thân thể thời gian nhịt nhằng vết cắn

và em cô quạnh

và em lặng lẽ

và em nâng niu

khâu vá hình hài anh trong nắng mù lòa

Leave a Reply

Your email address will not be published.