Người của một thời

Người của một thời

Em như ngọn cỏ phất phơ

Anh như con nghé nhởn nhơ giữa đồng

 

Có em mà cũng có tôi

Cùng làng và cũng cùng thời trẻ trâu

Chơi trò chú rể, cô dâu

Nhẫn tay là cỏ, vòng đầu là hoa

Cành tre, tàu chuối là nhà

Tàu cau là ngựa, lá đa là tiền

Em kỹ nhớ, tôi mau quên

Em bắt khao kẹo tôi đền bằng kem

Em rình bướm, tôi bẫy chim

Chim liếc cánh nữ, bướm nhìn cành nam

Em thích thì tôi cũng ham

Em ghi nhật ký, tôi làm thơ yêu

Em chưa quyết, tôi đành liều

Nhưng không qua được cái điều “đầu tiên”

Chữ tình đi với chữ duyên

Chữ duyên lại bị chữ tiền ngáng chân

Nhà giầu thẹn với thảo dân

Có “hôn” mà chẳng có “nhân”, số trời

Nay dù mỗi đứa mỗi nơi

Hai ta cũng đã một thời chăn trâu

Sắm vai chú rể, cô dâu

Dưới chân là cỏ trên đầu là hoa…

PHẠM CÔNG TRỨ

Leave a Reply

Your email address will not be published.