Thơ Ngân Lê

Thơ Ngân Lê

Vài nét về tác giả:

Lê Thị Bích Ngân

Bút danh: Ngân Lê

Sinh ngày 03/01/1970

Sinh ra và lớn lên ở Hải Phòng

Hội viên Hội nhà văn Hải Phòng

Thường xuyên cộng tác với báo, tạp chí địa phương và Trung ương.

Tác phẩm đã xuất bản: 

1. Lối xưa, tập thơ, NXB Hội nhà văn, năm 2016

2. Len qua màn khói, NXB Hội nhà văn, năm 2018

Giải Thưởng văn học: Giải tư cuộc thi thơ “Đất và người Hải Phòng” năm 2015

 

HẢI PHÒNG MÙA ĐÔNG

Hải Phòng mùa đông 

Đã không còn hoa phượng

Những ghế đá bên hồ lạnh vắng 

Hàng liễu bâng khuâng đón gió đông về

 

Hải Phòng mùa đông 

Những hàng hoa người mua thưa thớt 

Mưa lâm thâm mặt đường nhớp nháp

Dòng người xe vẫn vội vã đi về

 

Hải phòng mùa đông

Sông Cấm vẫn mải mê theo năm tháng

Không biết mùa đông đã đến tự bao giờ

Nước triều lên xuống chẩy lơ thơ

Đem cả bốn mùa ra biển

 

Hải phòng mùa đông

Những con tầu lầm lũi

Đi trong sương mù

Cần cẩu vàng vẫn lặng im soi bóng

Nghe xôn xao thành phố chuyển mình

Rồi ngày mai lại đón ánh bình minh

Mùa đông qua đi 

Đón về một mùa xuân ấm áp.

HP, 04.01.21 

 

 

ĐÔNG QUA PHỐ CŨ

Một chiều đông trở về phố cũ

Qua cây cầu nhộn nhịp người xe

Gió heo may lùa vào lòng se lạnh

Bâng khuâng chân bước lối đi về

 

Sông Tam Bạc vẫn con thuyền đậu bến

Phố cũ rêu phong nép dưới bóng phượng già

Thân phượng xù xì tháng năm bạc phếch

Chẳng còn nghe rầu rĩ những tiếng ve

 

Chỉ thấy lá vàng bay xào xạc

Đưa tôi về một thuở tuổi thơ xưa

Cùng bạn bè tung tăng trên phố

Tìm nhặt ăn những quả bàng xanh

 

Ngắt bông phượng cài lên mái tóc

Chân đất đầu trần dưới nắng lung linh

Nhớ những buổi đến trường đi học

Chiếc cầu treo lắc lẻo qua sông

 

Bao kỷ niệm trở về trong ký ức

Những mối tình ai nhớ ai mong

Người đi xa ai còn ai mất

Có ai về phố cũ với dòng sông

 

Cho tôi gửi một tình yêu chân thật

Mãi hằng đêm ấp ủ ở trong lòng.

Chiều Đông 11/12/23 

 

 

THU XƯA

Mùa Thu đến cơn gió về lành lạnh

Mây lững lờ in đáy nước xanh mơ

Em bước nhẹ giữa chiều hiu quạnh

Những giọt buồn nhỏ xuống thành thơ

 

Em lang thang giữa lối nhỏ ngày xưa

Ngắt bông cúc vàng cài lên mái tóc

Thu đã đến gieo sầu trên mắt biếc

Nhớ một thời ai đón ai đưa

 

Ôi ngày xưa có trở lại bao giờ

Hương tình yêu còn vàng trên sắc lá

Mùa Thu về mang theo nỗi nhớ

Để em buồn chếnh choáng cả hoàng hôn

 

Một trái tim côi lạnh buốt cả tâm hồn

Đôi môi xinh chờ một làn môi ấm

Anh đi xa để lại mùa Thu thắm

Góc phố một mình ghế đá cô đơn

 

Mùa Thu về em lại buồn hơn

Lá vàng rơi nhiều trên lối cũ

Kỷ niệm một thời thoảng trong cơn gió

Anh ở đâu ?…  Em một chút dỗi hờn….

5/8/15 

 

 

TIỄN HẠ

Hạ đi rồi …

Hoa Phượng không còn nữa

Cơn gió đầu mùa 

Thu đã đến rồi sao?

Lòng bâng khuâng

Chân bước dưới nắng chiều

Nghe gió xôn xao 

tiễn hè đi xa vắng

 

Em ngỡ ngàng 

trong nỗi buồn sâu thẳm

Anh cũng đi rồi 

theo tiếng gọi tình ai

Cái nắng hè dần dần cũng phôi phai

Còn lại em với câu thơ khắc khoải…

Đêm SG 1/8/17 

 

 

CHÚT HEO MAY

Heo may vương chút ngỡ ngàng

Dường như để gió vội vàng bay đi

Long lanh giọt nắng trên mi

Nhớ thương, thương nhớ những gì nữa đây

 

Rời cành chiếc lá nhẹ bay

Trời nghiêng đáy mắt em say lối về

Lối xưa còn vướng câu thề

Buổi chiều hoang hoải, bốn bề đìu hiu

 

Tim ai giấu một lời yêu

Đành ôm trọn cả những chiều cô đơn

Mưa giăng, giăng những giọt buồn

Để ai mắc nợ tơ vương những ngày.

HP, 24.10.2019 

Leave a Reply

Your email address will not be published.